Tôi đã thấy quá nhiều “giải pháp danh tính” hứa sẽ sửa mọi thứ. Mỗi giai đoạn lại có một cái tên mới, một narrative mới nhưng vấn đề thì vẫn ở đó. ..
Danh tính, nếu nhìn kỹ là một trong những thứ nhàm chán nhất nhưng cũng dai dẳng nhất. Chúng ta đăng ký tài khoản, xác minh email, upload giấy tờ. Chờ duyệt.. lặp lại....
Các hệ thống truyền thống dường như được xây để tối ưu cho tổ chức không phải cho người dùng. Họ lưu trữ, kiểm soát, chịu trách nhiệm. Nhưng cũng chính vì thế mà mọi thứ trở nên nặng nề, overkill cho những thứ lẽ ra đơn giản: Bạn chỉ muốn chứng minh một điều nhỏ nhưng phải đưa ra cả bộ hồ sơ có vẻ như chúng ta đang dùng búa tạ để đóng một cái đinh nhỏ.
Điều tôi thấy lặp lại là: dữ liệu bị sao chép quá nhiều, niềm tin bị phân mảnh. Không ai thực sự “sở hữu” danh tính của mình.. ít nhất từ cách tôi nhìn.
SIGN hoặc ít nhất là cách họ mô tả có vẻ đang cố đi theo hướng khác. Không phải lưu trữ thêm mà là giảm bớt. Không phải chia sẻ dữ liệu mà là chứng minh một thuộc tính. Sự khác biệt nằm ở chỗ đó. Không phải bạn là ai mà là bạn có thỏa điều kiện X hay không.
Nghe thì hợp lý nhưng tôi đã thấy nhiều thứ “hợp lý trên giấy” tuy nhiên thực tế thì hiếm khi như vậy. Danh tính là thứ gắn với hành vi, với thói quen, với hệ thống cũ đã ăn sâu không dễ để thay đổi chỉ bằng một thiết kế tốt hơn.
Tôi không nghĩ đây là bài toán có lời giải nhanh. SIGN có vẻ đang chạm đúng vấn đề nhưng chạm đúng không đồng nghĩa với giải được.
Tôi vẫn đang theo dõi và có lẽ phần quan trọng nhất… vẫn chưa diễn ra.