Có một lúc mình ngồi nghĩ lại quá trình tìm hiểu Verifiable Credentials của @SignOfficial và nhận ra mình đã hiểu sai khá nhiều thứ ngay từ đầu.
Mình từng mặc định rằng đây chỉ là cách “đưa bằng chứng lên blockchain” cho hiện đại, nghe có vẻ công nghệ nhưng chưa thật sự thấy nó giải quyết vấn đề gì trong đời sống.
Rồi khi bắt đầu thử áp dụng vào những việc nhỏ, mình mới thấy suy nghĩ đó lệch hướng khá nhiều.
Trước đây mình nghĩ những chuyện nhỏ như vậy không đáng để dùng đến credential. Nhưng chính những xác nhận lặp đi lặp lại đó mới là thứ làm mình tốn thời gian chứng minh nhiều nhất.
Có thời điểm mình cũng hiểu sai rằng credential vẫn cần người khác tin vào lời mình nói. Nhưng sau khi đọc kỹ hơn, mình phải dừng lại suy nghĩ vì nhận ra điểm mạnh nhất của Verifiable Credentials nằm ở chỗ người khác không cần tin mình.
Họ có thể tự kiểm tra thông tin một cách độc lập mà không cần mình giải thích.
Thêm một hiểu lầm nữa là mình nghĩ thứ này chắc phức tạp lắm, chỉ dành cho developer hoặc hệ thống lớn.
Nhưng khi tự trải nghiệm, mình thấy nó giống như một cách sắp xếp lại sự thật cho gọn gàng hơn, chứ không phải một lớp công nghệ xa vời như mình từng tưởng.
Nhìn lại, những hiểu lầm đó làm mình chậm nhận ra giá trị thực tế của Verifiable Credentials: không phải để khoe công nghệ, mà để giảm bớt gánh nặng phải “kể lại câu chuyện của mình” mỗi khi cần chứng minh điều gì vậy tại sao mình lại không nghĩ đến cách này sớm hơn?