#pixel $PIXEL Có một điều thú vị xảy ra trong tâm lý học khi bạn bắt đầu trả tiền cho ai đó làm thứ họ đã từng làm vì thích.
Các nhà nghiên cứu gọi nó là overjustification effect. Khi hành động được external reward đủ lớn, người ta dần dần không còn coi nó là thứ họ chọn làm nữa. Họ coi nó là công việc. Và khi reward giảm hoặc biến mất, motivation của họ giảm xuống dưới mức ban đầu, không phải quay về mức ban đầu.
Mình không mang điều này vào để nói rằng Stacked sai khi trả tiền thật cho người chơi. Ngược lại, ý tưởng redirect ad spend trực tiếp vào tay người chơi là một trong những thứ đúng nhất trong toàn bộ space Web3 gaming.
Nhưng đây là câu hỏi mình chưa thấy ai đặt ra: khi Stacked trở nên đủ phổ biến và người chơi bắt đầu coi Pixels như một nguồn thu nhập thật, điều gì xảy ra với commitment của họ với game khi rewards biến động?
Người chơi vì thích game sẽ ở lại dù rewards giảm. Người chơi vì tiền sẽ rời đi khi có chỗ trả tốt hơn. Ranh giới giữa hai loại đó không phải là đặc tính cố định của người chơi. Nó là kết quả của cách reward được designed và framed.
Stacked có AI game economist để optimize reward timing và targeting. Nhưng AI đó đang optimize cho retention và engagement, không nhất thiết là để giữ cho người chơi tiếp tục coi game là thứ họ yêu thích thay vì công việc họ làm.
Đó là hai mục tiêu có thể cùng chiều nhưng không phải lúc nào cũng đồng nhất. Và cái khoảng cách giữa chúng là thứ quyết định Stacked có đang build một ecosystem sustainable hay chỉ là một cơ chế retention phức tạp hơn.
Có lẽ đây là câu hỏi mà tài liệu về Stacked không đặt ra, và đó là lý do mình thấy nó đáng hỏi.