Nơi Chúng Ta Nghĩ Trước Khi Nói
Dạo gần đây mình nhận ra một điều khá lạ.
Có những ngày mình nói chuyện với AI còn nhiều hơn với vài người bạn ngoài đời.
Không phải vì AI hiểu mình hơn. Chỉ đơn giản là lúc cần thì nó luôn ở đó.
Điều làm mình suy nghĩ không phải là những câu hỏi về công việc hay đầu tư. Mà là những đoạn hội thoại rất lộn xộn. Những ý tưởng còn dang dở, những góc nhìn mình chưa chắc đúng, hay những suy nghĩ mà nếu đăng thẳng lên mạng có lẽ mình sẽ xoá đi ngay sau vài phút.
Trước đây mình nghĩ quyền riêng tư là bảo vệ dữ liệu cá nhân.
Nhưng càng dùng AI nhiều, mình lại thấy có lẽ thứ cần được bảo vệ hơn là những suy nghĩ chưa hoàn thiện.
Vì phần lớn những gì chúng ta chia sẻ với AI không phải là câu trả lời. Nó là quá trình đi tìm câu trả lời.
Đó cũng là lý do mình bắt đầu chú ý đến @OpenGradient
Điều khiến mình thấy thú vị không hẳn là AI mạnh đến đâu, mà là cách dự án đặt ra một câu hỏi khác: nếu quyền riêng tư không còn phụ thuộc vào lời hứa của một nền tảng mà được đảm bảo ngay từ thiết kế của hệ thống thì sao?
Mình chưa biết đây có phải hướng đi đúng hay không.
Nhưng khi AI ngày càng trở thành nơi con người thử nghiệm suy nghĩ trước khi nói ra thế giới, mình nghĩ đây là một câu hỏi đáng để theo dõi.