Người xưa nói “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.” Nhưng thời nay nước sơn lên trước, gỗ tính sau, nhiều khi gỗ mục mà sơn vẫn bóng.
Hôm bữa mình tải một app đang viral, ai cũng review năm sao. Mở lên thấy giao diện đẹp thật, nhưng dùng được hai hôm là gỡ — nó long lanh ở vỏ, còn phần lõi thì rỗng. Cái kéo mình tải về không giữ được mình ở lại. Nổi tiếng đưa người ta tới cửa, nhưng giữ người ta lại là chuyện khác hẳn.
Nhiều người hỏi @OpenGradient nên đẩy marketing hay đẩy sản phẩm. Nhưng mình thấy câu đó hơi lệch. Câu khó hơn là: nó đang thiếu người biết tới, hay thiếu lý do để người biết tới ở lại?
Marketing giống cơn mưa rào. Sản phẩm giống cái hồ. Một cái đổ xuống ào ạt, một cái quyết định giữ lại được bao nhiêu.
Vì sự chú ý không tự thành tăng trưởng. Nó rơi xuống rất nhiều rồi trôi đi gần hết, chỉ đọng lại ở chỗ có thứ giữ chân. Nếu $OPG chủ yếu dùng để mua độ phủ, @OpenGradient có thể phình rất nhanh ở lớp ngoài trong khi bên dưới chẳng ai ở lại.
Lúc đó sinh ra cái nghịch lý: dự án không thiếu lượt truy cập, nhưng vẫn đói người dùng thật. Chú ý chảy qua nhanh hơn tốc độ giá trị kịp hình thành.
Nên @OpenGradient đừng chọn giữa nổi tiếng và hữu dụng.
Dùng tiếng tăm để mở cửa.
Dùng sản phẩm để giữ người ở lại.
Vì mạnh không phải lúc ai cũng đang nhắc tên.
Mà là lúc hết nhắc, người ta vẫn tự mở nó lên.