Tuần rồi mình bị out khỏi một airdrop dù ví đủ điều kiện.

Lý do? Không có attestation từ bên thứ ba. Không có cái gật đầu đó không tồn tại trong hệ. Lúc đó mới thấy Web3 đang thay đổi theo cách không ai nói thẳng.

Dạo này nhiều dự án không còn nhìn vào on-chain activity nữa.

Họ nhìn vào bạn được ai xác nhận. Không phải bạn làm gì mà là ai đứng ra nói bạn ok. Nghe hơi sai, nhưng đang diễn ra thật.

@SignOfficial đang giải quyết đúng vấn đề này.

Họ không xóa trust. Họ biến trust thành thứ mang theo được gọi là attestation. Một lần xác nhận, dùng được khắp nơi. DApp chỉ cần check chữ ký, không cần giữ dữ liệu gốc. Riêng tư hơn, gọn hơn, đỡ phải KYC lại từ đầu mỗi nơi.

Về mặt kỹ thuật đây là bước tiến thật.

Nhưng vấn đề không nằm ở kỹ thuật.

Nó nằm ở chỗ: ai được quyền ký?

Nếu vài bên lớn nắm phần lớn trust, họ gần như quyết định ai được vào hệ. Bạn không mất lợi thế vì thiếu dữ liệu bạn mất vì không có người đúng xác nhận dữ liệu đó.

Khi trust có giá, sẽ có mua bán trust. Chữ ký đúng không có nghĩa là sự thật đúng.

Và đây là lúc $SIGN bắt đầu quan trọng theo cách khác.

Nếu token liên quan đến quyền xác nhận người khác thì ai nhiều $SIGN hơn, có tiếng nói hơn. Hệ này rất dễ thành: ai nhiều tiền thì có quyền nói ai được chơi.

Nếu bạn phải trả tiền để được tin, thì đó không còn là trust. Đó là phí vào cửa.

SIGN đang đi đúng hướng.

Nhưng nếu không kiểm soát tốt phần quyền ký nó chỉ là Web2 chạy on-chain. Vài bên lớn xác nhận danh tính cho cả hệ, y hệt hồi xưa, chỉ khác là lần này có blockchain làm nền.

Câu hỏi cuối không phải token tăng bao nhiêu.

Mà là: ai đang có quyền quyết định bạn có được tồn tại trong hệ hay không?

$SIGN #signdigitalsovereigninfra