Có một nghịch lý khá lạ trong AI hiện nay đó là các mô hình ngày càng mạnh hơn nhưng trải nghiệm người dùng lại không nhất thiết trở nên cá nhân hơn. Quá nhiều hệ thống đang cố phục vụ tất cả mọi người theo cùng một cách.

Đó không phải vấn đề mới, nó chỉ hiếm khi được gọi tên.
Trong nhiều năm, personalization chủ yếu dựa trên dữ liệu được thu thập tập trung. Người dùng tạo ra tín hiệu, nền tảng sở hữu tín hiệu đó, giá trị được tích lũy ở lớp hạ tầng thay vì quay lại người tạo dữ liệu. Các hệ thống dường như ngày càng hiểu người dùng hơn nhưng người dùng lại ít kiểm soát hơn đối với chính hồ sơ số của mình.

Điều thú vị là đây không chỉ là vấn đề quyền riêng tư, nó còn là vấn đề phân bổ giá trị.

Có vẻ OpenGradient đang tiếp cận personalization từ một hướng khác. Không phải xây thêm một lớp ứng dụng để dự đoán hành vi mà là tạo điều kiện để dữ liệu, mô hình và ngữ cảnh cá nhân có thể tương tác theo cách người dùng giữ nhiều quyền kiểm soát hơn đối với tài sản dữ liệu của mình.

Tất nhiên, ý tưởng và việc sử dụng thực tế là hai chuyện khác nhau. Adoption quan trọng hơn mọi narrative về AI phi tập trung.
Thứ khiến tôi tò mò hơn là liệu người dùng có thực sự muốn sở hữu danh tính dữ liệu của mình hay không, đó có thể là phần đáng quan sát hơn trong thời gian tới. Phần còn lại sẽ do hành vi người dùng trả lời.
#opg $OPG @OpenGradient