Đọc phần Verifiable Credentials trong docs của Newton Protocol, mình lại dừng ở một chi tiết rất nhỏ.
Giữa hàng loạt SDK methods phục vụ Identity, Verification và Credential Management, @NewtonProtocol vẫn dành hẳn một method cho unlinkApp().
Thoạt nhìn, đây chỉ là một API để revoke liên kết giữa người dùng và một Application.
Nhưng càng nghĩ, mình càng thấy sự tồn tại của nó có lẽ đáng chú ý hơn chính chức năng của nó.
Một hệ thống chỉ thực sự cần unlinkApp() khi ngay từ đầu, đội ngũ đã chấp nhận rằng người dùng luôn có Exit Rights.
Nếu giả định đó đúng, Newton Protocol có thể đang theo đuổi một chiến lược dạng Voluntary Lock-in.
Thoạt nghe có vẻ mâu thuẫn.
Thông thường, Lock-in được tạo ra bằng cách tăng dần Switching Costs, khiến người dùng ngày càng khó rời khỏi hệ thống. Nhưng với Voluntary Lock-in, khả năng rời đi luôn tồn tại. Điều duy nhất giữ người dùng ở lại là quyết định của chính họ.
Điều đó cũng đồng nghĩa Newton Protocol gần như tự từ bỏ một trong những Competitive Moats phổ biến nhất của các Web3 Platforms.
Khi Exit luôn được bảo toàn, Newton Protocol không thể dựa vào Switching Costs để giữ Users.
Theo mình, đây mới là điểm đáng suy nghĩ.
Nếu Voluntary Lock-in thực sự là một lựa chọn trong Product Design, thì mỗi Active User không còn đơn thuần là một chỉ số tăng trưởng.
Họ trở thành bằng chứng rằng ngay cả khi luôn có quyền Exit, họ vẫn tiếp tục chọn Stay.
Nói cách khác, unlinkApp() có thể không chỉ là một SDK method.
Nó có thể là một tín hiệu nhỏ cho thấy Newton Protocol không xem Lock-in là kết quả của rào cản, mà là kết quả của những quyết định tự nguyện được lặp lại theo thời gian.
#Newt $MAGMA $LAB $NEWT
Giữa hàng loạt SDK methods phục vụ Identity, Verification và Credential Management, @NewtonProtocol vẫn dành hẳn một method cho unlinkApp().
Thoạt nhìn, đây chỉ là một API để revoke liên kết giữa người dùng và một Application.
Nhưng càng nghĩ, mình càng thấy sự tồn tại của nó có lẽ đáng chú ý hơn chính chức năng của nó.
Một hệ thống chỉ thực sự cần unlinkApp() khi ngay từ đầu, đội ngũ đã chấp nhận rằng người dùng luôn có Exit Rights.
Nếu giả định đó đúng, Newton Protocol có thể đang theo đuổi một chiến lược dạng Voluntary Lock-in.
Thoạt nghe có vẻ mâu thuẫn.
Thông thường, Lock-in được tạo ra bằng cách tăng dần Switching Costs, khiến người dùng ngày càng khó rời khỏi hệ thống. Nhưng với Voluntary Lock-in, khả năng rời đi luôn tồn tại. Điều duy nhất giữ người dùng ở lại là quyết định của chính họ.
Điều đó cũng đồng nghĩa Newton Protocol gần như tự từ bỏ một trong những Competitive Moats phổ biến nhất của các Web3 Platforms.
Khi Exit luôn được bảo toàn, Newton Protocol không thể dựa vào Switching Costs để giữ Users.
Theo mình, đây mới là điểm đáng suy nghĩ.
Nếu Voluntary Lock-in thực sự là một lựa chọn trong Product Design, thì mỗi Active User không còn đơn thuần là một chỉ số tăng trưởng.
Họ trở thành bằng chứng rằng ngay cả khi luôn có quyền Exit, họ vẫn tiếp tục chọn Stay.
Nói cách khác, unlinkApp() có thể không chỉ là một SDK method.
Nó có thể là một tín hiệu nhỏ cho thấy Newton Protocol không xem Lock-in là kết quả của rào cản, mà là kết quả của những quyết định tự nguyện được lặp lại theo thời gian.
#Newt $MAGMA $LAB $NEWT