VÀNG
1.Khái niệm:
Vàng chính là tiền (tiền đúng nghĩa).Nên nó là loại tài sản không bao giờ có lợi nhuận thực sự,không lỗ không lãi
Giá vàng từ quá khứ đến tương lai là “tăng” so với USD nhưng thực chất nó chả tăng gì cả vì nó từng chiếm 20% tổng tài sản toàn cầu,nhưng giá càng “tăng” thì tỉ lệ của nó trên tài sản toàn cầu càng giảm , nay chỉ còn 5% và tương lai sẽ còn giảm tiếp. Nó chỉ phản ánh sự mất giá của đồng USD và các đồng tiền khác so với nó…nó là thước đo cho sự mất giá của đồng tiền. Việc giảm tỉ lệ trên tổng tài sản toàn cầu cho thấy dòng vốn được chia sẻ vào các kênh đầu tư khác, chẳng hạn như cổ phiếu,trái phiếu,bất động sản,…
2.Bản chất:
Vàng là trung tâm của thế giới tài chính, đừng tính vàng theo tiền, tiền in ra được còn vàng thì không. Quy vàng ra tiền là vô nghĩa. Vàng phải tính theo đơn vị lao động, tức là chi phí khai thác ra 1 ounce vàng (lương công nhân,năng lượng,máy móc vận hành,…).
Tiền Fiat có thể in ra chỉ bằng 1 cái nhấn nút, tức là chi phí để tạo ra tờ 100$ thực sự rất thấp (chỉ vài cent).
Nếu quy đổi kho vàng hơn 8000 tấn của Mỹ ra sức lao động thì thấy khủng khiếp cỡ nào.Ngày nay, có rất nhiều mỏ vàng trên thế giới nhưng người ta không khai thác được vì chi phí quá cao khiến lượng cung vàng cũng ngày càng khan hiếm theo.
Vàng đại diện cho “Sức lao động trong quá khứ”, Vàng bảo toàn giá trị lao động theo thời gian mà không bị sức mua bào mòn. Ví dụ như năm 1900,bạn làm 1 mẩu ruộng và mua được 1 cây vàng thì tới năm 2000, đem 1 cây vàng đó đổi ra tiền thì tiền đó cũng vẫn bằng lợi nhuận thu đc từ 1 mẩu ruộng. => Vàng là kênh bảo quản giá trị lao động theo thời gian => giữ vàng là lưu lại giá trị lao động vĩnh viễn => VÀNG PHẢI ĐƯỢC TÍNH THEO GIÁ TRỊ LAO ĐỘNG.
Kho vàng của Mỹ chính là tủ đông ướp số đơn vị lao động khổng lồ đó qua hàng thập kỷ mà không bị lạm phát bào mòn sức mua thực tế. Thực tế cho thấy Mỹ giữ rất kỹ kho vàng của mình và không bán ra 1 ounce nào trong suốt nhiều thập kỷ.
Giới tinh anh toàn cầu giữ hàng chục nghìn tấn vàng không phải để bán ra có lời,cũng không phải để đề phòng rủi ro mà để giữ vị thế của hệ thống tài chính vì vàng là tiền tệ cơ bản, là cái lõi của hệ thống tài chính.
3.Câu chuyện bản vị vàng 1971:
Việc Mỹ bỏ bản vị vàng năm 1972 thực ra là 1 cú lừa, bản vị vàng chưa bao giờ biến mất. Mỹ chỉ đơn giản là “cởi trói” cho USD và cho Mỹ sẽ được tiếp tục in tiền mà không cần có Vàng
Bản vị là tài sản gốc đứng sau mỗi đồng tiền, khi “còn Bản vị vàng”, mỗi đồng USD in ra đều tương ứng với 1 lượng vàng trong kho dự trữ. Theo quy định, USD là đơn vị tiền tệ duy nhất có thể quy đổi ra vàng với tỉ giá 35$/ounce, các đông tiền khác không được phép quy đổi trực tiếp ra vàng, thay vào đó họ phải đổi nội tệ sang USD, rồi dùng USD đổi ra vàng. Bên cạnh đó, các nước trên thế giới chỉ có thể dùng vàng hoặc USD làm phương tiện thanh toán quốc tế khiến USD trở thành đồng tiền chung và mạnh nhất toàn cầu. Bởi sau thế chiến thứ 2,Mỹ đã nắm trong tay 75% lượng vàng của thế giới. Lần này rút kinh nghiệm từ đại khủng hoảng 1929 và 2 cuộc đại chiến thế giới, 1 tổ chức đã được thành lập để đi kèm với bản vị vàng, nó có tên là quỹ tiền tệ quốc tế IMF. Quỹ này có vai trò giám sát chính sách tiền tệ của các quốc gia tham gia, theo đó chênh lệch tỉ giá giữa đồng tiền khác so với USD chỉ được phép dao động trong phạm vi từ -1 đến +1% so với đồng USD.Quy tắc này đảm bảo các thành viên không in tiền ồ ạt như trong 2 cuộc chiến tranh thế giới, đồng thời để tránh lặp lại sự cứng nhắc của các bản vị vàng trước đó, các nước sẽ đống góp 1 khoản tiền nhất định cho IMF và số tiền này được dùng để hỗ trợ các nước thành viên ngăn ngừa cú sốc kinh tế. Hệ thống bản vị vàng này hoạt động khá tốt sau gần 30 năm (1944-1971). Tuy nhiên, năm 1971 Mỹ do có nhu cầu chi tiêu quốc phòng quá lớn trong chiến tranh lạnh mà cụ thể là chiến tranh VN. Họ lại in tiền ồ ạt để phục vụ chiến tranh như Đức trước đó từng làm mà không có tỉ lệ vàng dự trữ tương ứng. Dẫn đến lượng USD lưu hành trên thế giới vượt quá mức số vàng mà Mỹ có thể quy đổi. Nó khiến các nước nắm giữ đồng USD bất bình vì Mỹ được tự do in tiền còn các nước khác bị bó buộc trong quy định.Điều này đã khiến Pháp và Tây Ban Nha quy đổi 1 số lượng lớn USD ra vàng khiến dự trữ vàng của Mỹ giảm từ 20.000 tấn (1950) xuống còn 9.000 tấn (1970). Bên cạnh đó, từ năm 1960 Nhật Bản mở rộng nguồn cung tiền, qua đó khiến đồng Yên sụt giá mạnh trong khi đó thì USD bị neo mãi ở mức 35$ đổi 1 ounce khiến hàng hóa Mỹ đắt đỏ trên thị trường quốc tế, hàng hóa Nhật nhờ lợi thế đó mà đổ ồ ạt vào thị trường Mỹ làm cho các nhà sản xuất Mỹ khốn đốn ngay trên lãnh thổ của họ.Cuối cùng để bù đắp thâm hụt thương mại và thoải mái in tiền cho chiến tranh, Mỹ đình chỉ quy đổi USD ra vàng và thả nổi đồng USD.
4.Bản chất của việc “bỏ bản vị vàng”:
Việc Mỹ bỏ bản vị vàng năm 1972 thực ra là 1 cú lừa, bản vị vàng chưa bao giờ biến mất. Mỹ chỉ đơn giản là “cởi trói” cho USD và cho Mỹ sẽ được tiếp tục in tiền mà không cần có Vàng.
Vàng chưa bao giờ rời khỏi cuộc chơi mà nó chuyển từ vai trò “cái neo cố định” 35$/ounce sang vai trò “cái gương phản chiếu” cho sự pha loãng của đồng tiền.Tức là chuyển từ vị trí “thủ môn” (ngăn chặn việc in tiền) sang vị trí “trọng tài” (định giá lại sự mất giá của hệ thống.Khi nợ toàn cầu càng tăng,cái gương này sẽ càng phản chiếu rõ nét sự xói mòn của sức mua.
Vàng không còn nằm trong két ngân hàng nữa mà, nó trở thành công cụ tài chính đầu cơ, dự trữ quốc gia và là TIÊU CHUẨN ĐỊNH GIÁ NGẦM của cả hệ thống.
Ngay sau “bỏ” bản vị vàng, Mỹ ngay lập tức ký kết các thỏa thuận với Ả Rập Xê Út, Opec…bắt buộc thế giới mua dầu bằng USD. Đây chính là hành động cơi nới bản vị cho đồng USD, Petrodollar ra đời như bản vị mới của USD, cả thế giới phải dự trữ USD để thanh toán dầu mỏ.Để có nhiều USD, các quốc gia khác phải tăng cường xuất khẩu qua Mỹ để thu USD về làm dữ trữ để phục vụ cho việc nhập khẩu nguyên liệu khi giá nguyên liệu tăng => Đồng USD trở thành đồng tiền chung toàn cầu, nó không còn là đồng tiền của riêng nước Mỹ.
Bản vị tiền tệ thời hiện đại, ngày nay mỗi quốc gia đều nói tiền tệ là thả nổi (dựa trên lòng tin) nhưng đó là 1 lời nói dối. Mỗi quốc gia đều có 1 hệ bản vị ngầm, là dự trữ vàng, dự trữ ngoại tệ mạnh như USD,EUR hoặc dầu khí, các tài nguyên trong lòng đất hoặc thuế thu được từ dân (đại diện cho sức lao động quốc gia) hoặc là Nợ (thứ được bảo chứng bởi khả năng trả được nhờ tăng trưởng trong tương lai).
Bạn có thể in tiền nếu bạn chứng minh được rằng có thể bảo chứng cho đồng tiền đó.
Và đó là lí do tại sao Mỹ có thể in hàng nghìn tỷ USD bởi vì họ có quân đội mạnh nhất, công nghệ thống trị và thị trường tài chính hút vốn toàn cầu.
Chuyện VN bơm tiền,đánh thuế,tái cấu trúc bản vị. Gần đây VN liên tục bơm thanh khoản ra thị trường,hạ lãi suất,mở tín dụng, đồng thời tiến hành các chính sách thuế mới,bỏ thuế khoán,chuyển sang thuế doanh thu,áp thuế BĐS,ô tô,tài sản và mạnh tay thu thuế thương mại điện tử,chuyển tiền xuyên biên giới.Thoạt nhìn, thì đó là chính sách điều tiết nhưng sâu xa hơn đó là nỗ lực tái cấu trúc cho bản vị cho đồng tiền Việt khi mà Vàng dự trữ ít,USD thì không kiểm soát được thì THUẾ đại diện cho lao động sản xuất,sức khỏe của quốc gia trở thành BẢN VỊ CHỦ LỰC và mỗi đồng tiền in ra đều phải dựa vào khả năng thu thuế và tiêu dùng tương lai.Nói cách khác,VN cũng đang làm điều tương tự như Mỹ 1971 nhưng trong 1 bối cảnh khác khi không có đặc quyền in tiền toàn cầu,không có bản vị dầu để gán ghép và cũng không thể in mãi mà không trả giá.
Bản vị vàng không kết thúc mà chỉ thay hình đổi dạng và tiếp tục vận hành trong bóng tối.