Hôm trước mình đặt mua một món đồ từ nước ngoài. App báo: "Đã thanh toán thành công." Mình hí hửng tưởng xong rồi. Ai ngờ hôm sau nhận thêm email: "Giao dịch đang được kiểm tra để tuân thủ quy định quốc tế." Tiền thì đã trừ, hàng thì chưa gửi, còn mình thì ngồi refresh email như chờ crush rep tin nhắn. Lúc đó mới hiểu, chuyển tiền xuyên biên giới bây giờ nhiều khi không chậm vì blockchain, mà chậm vì... có quá nhiều cánh cửa phải xin mở.

Đó là lý do mình thấy câu hỏi "Cross-border payment sẽ rẻ hơn hay bị kiểm soát hơn?" đáng bàn hơn chuyện TPS hay phí gas. Newton Protocol thay vì chỉ tối ưu đường đi của dòng tiền, dự án tối ưu quyền được đi của dòng tiền

Tương lai thanh toán xuyên biên giới có thể không cạnh tranh bằng phí chuyển tiền, mà bằng chi phí được phép chuyển tiền. Nếu hai giao dịch đều mất 0,1 USD phí mạng nhưng một giao dịch phải chờ hàng giờ để xác minh, còn giao dịch kia được policy xác nhận gần như tức thì, lợi thế sẽ không còn nằm ở blockchain mà nằm ở lớp authorization. Nếu @NewtonProtocol xây được lớp này, $NEWT sẽ không chỉ là token của mạng lưới mà còn là nhiên liệu cho một hạ tầng thanh toán có thể lập trình.

Khi compliance được tự động hóa bằng compute, chi phí đặt thêm quy tắc gần như bằng không. Và khi việc kiểm soát trở nên quá rẻ, con người thường có xu hướng kiểm soát nhiều hơn mức cần thiết. Newton Protocol đừng để mục tiêu giúp dòng tiền đi nhanh hơn lại vô tình biến mỗi giao dịch thành một bài kiểm tra. Cuối cùng, câu hỏi lớn sẽ không còn là "tiền đi nhanh đến đâu?", mà là "ai đang quyết định tiền của bạn được phép đi đến đâu?
#newt $THE $ALLO