@SignOfficial khiến tôi nghĩ nhiều hơn về một điều khá đơn giản: Web3 có thể đang quá tập trung vào code, mà quên mất con người.
Phần lớn thời gian, chúng ta nói về architecture, về scaling, về những cải tiến trong Proof of Stake. Mọi thứ xoay quanh việc làm sao để hệ thống vận hành tốt hơn, nhanh hơn, và phi tập trung hơn.
Nhưng càng quan sát lâu, tôi càng thấy một khoảng trống khá rõ.
Chúng ta biết cách xây dựng một protocol.
Nhưng lại không thực sự biết ai đang sử dụng nó.
Một địa chỉ ví có thể đại diện cho một người.
Nhưng cũng có thể là nhiều người, hoặc chỉ là một script.
Một dApp có thể có hàng trăm nghìn user.
Nhưng bao nhiêu trong số đó là tương tác thật, lại là một câu hỏi khác.
Thế nhưng, phần lớn hệ thống vẫn hoạt động như thể những khác biệt đó không tồn tại.
Đó là lúc SIGN trở nên đáng chú ý hơn với tôi. SIGN không cố gắng viết lại blockchain. Nó không cạnh tranh ở tầng code.
Thay vào đó, nó đi vào một lớp mà Web3 thường bỏ qua: hành vi của người dùng.
Không cần biết bạn là ai.
Nhưng những gì bạn đã làm thì có thể được ghi nhận.
Tham gia một chương trình.
Đóng góp cho một dự án.
Hoặc đơn giản là tồn tại và hoạt động một cách nhất quán.
Những điều đó, khi được chứng thực, bắt đầu tạo ra một dạng tín hiệu mà code thuần túy không thể phản ánh.
Có thể Web3 không thiếu những hệ thống tốt hơn. Và có lẽ, đó là lý do tôi bắt đầu nhìn SIGN không như một công cụ kỹ thuật, mà như một cách để Web3 dần quay lại với thứ vốn dĩ nó cần hiểu rõ hơn ngay từ đầu: con người.
$SIGN #signDigitalSovereignlnfra
