Khi chơi Pixels, tôi đã nghĩ đây chỉ là một game có nhịp độ chậm, làm vài việc lặp đi lặp lại cho vui. Nhưng càng chơi, tôi càng thấy có điều gì đó “ăn khớp” rất lạ trong cách mình tiến bộ. Tôi không hề đặt mục tiêu phải lên cấp nhanh hay tối ưu thời gian, vậy mà nhân vật vẫn tiến lên đều đặn.

Cách tôi hiểu, Pixels không đẩy người chơi vào những mục tiêu quá lớn. Tôi thấy mình chỉ làm những việc rất nhỏ: đi qua khu này, hoàn thành một việc kia, nhặt nhạnh vài thứ, rồi lại tò mò bước tiếp. Mọi hành động nối tiếp nhau tự nhiên đến mức tôi không nhận ra đó là một vòng lặp được thiết kế sẵn.

Tôi nhận ra mình không bị áp lực phải “cày”. Tôi trải nghiệm game theo nhịp riêng, nhưng tiến trình vẫn diễn ra. Lúc đầu mình tưởng như vậy sẽ rất chậm, nhưng sau khi đọc thêm và để ý kỹ hơn, tôi ngạc nhiên vì chính nhịp độ chậm đó lại khiến tôi ở lại lâu hơn.

Có những lúc tôi định thoát game, nhưng lại nghĩ “làm thêm chút nữa thôi”. Và chính “một chút nữa” đó lặp lại rất nhiều lần. Tôi thấy mình quay lại game mỗi ngày không phải vì phần thưởng, mà vì cảm giác quen thuộc và liền mạch trong cách mọi thứ diễn ra.

#pixel $PIXEL @Pixels

$RAVE $HIGH