Binance Square

0xdungbui

I am a trader, and to me, crypto is not a game of chance. My Blog: 0xdungbui.xyz
4 Obserwowani
227 Obserwujący
505 Polubione
92 Udostępnione
Posty
PINNED
·
--
Article
MOJA HISTORIACześć, jestem Dung, w społeczności kryptowalut ludzie nazywają mnie 0xdungbui. Dla mnie handel kryptowalutami to nie tylko liczby i wykresy, ale podróż w celu odkrycia swojej prawdziwej natury. Każda decyzja, każda fluktuacja na rynku częściowo odzwierciedla cierpliwość, determinację i wiarę danej osoby. Wyzwania pomogły mi się rozwijać, nie tylko jako trader, ale także jako osoba. Teraz chcę podzielić się moją historią oraz lekcjami i doświadczeniami, które zgromadziłem podczas tej podróży.

MOJA HISTORIA

Cześć, jestem Dung, w społeczności kryptowalut ludzie nazywają mnie 0xdungbui.
Dla mnie handel kryptowalutami to nie tylko liczby i wykresy, ale podróż w celu odkrycia swojej prawdziwej natury. Każda decyzja, każda fluktuacja na rynku częściowo odzwierciedla cierpliwość, determinację i wiarę danej osoby.
Wyzwania pomogły mi się rozwijać, nie tylko jako trader, ale także jako osoba. Teraz chcę podzielić się moją historią oraz lekcjami i doświadczeniami, które zgromadziłem podczas tej podróży.
Zobacz tłumaczenie
Có một thời, edge đến từ việc đứng gần thông tin hơn. Trong crypto, ai thấy sớm hơn thường có lợi thế. Nhưng khi AI làm việc thu thập, tóm tắt và kể lại thông tin công khai trở nên quá rẻ, câu hỏi đáng nhìn không còn chỉ là: ai thấy trước? Câu hỏi khó hơn là: edge sẽ dịch sang đâu? Theo mình, thứ đang bị dân chủ hóa là tiếp cận. Nhưng tiếp cận không giống cơ hội. Thông tin chỉ là nguyên liệu.Cơ hội là cả một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, rồi hành động đủ đúng và đủ sớm. Khi lớp bề mặt của thông tin ngày càng rẻ, lợi thế có thể bớt nằm ở chỗ thấy nhiều hơn, và dồn xuống sâu hơn: - ai lọc tốt hơn - ai hiểu ngữ cảnh tốt hơn - ai có network đáng tin hơn - ai thực thi tốt hơn Nói ngắn hơn: AI có thể không giết cơ hội trước. Nó chỉ làm yếu một loại edge cũ là đứng gần thông tin công khai hơn một chút. Nếu đúng như vậy, người được thị trường trả công tiếp theo sẽ không hẳn là người thấy nhiều hơn. Mà là người nghĩ qua lớp nhiễu tốt hơn đám đông.
Có một thời, edge đến từ việc đứng gần thông tin hơn.
Trong crypto, ai thấy sớm hơn thường có lợi thế. Nhưng khi AI làm việc thu thập, tóm tắt và kể lại thông tin công khai trở nên quá rẻ, câu hỏi đáng nhìn không còn chỉ là: ai thấy trước?
Câu hỏi khó hơn là: edge sẽ dịch sang đâu?
Theo mình, thứ đang bị dân chủ hóa là tiếp cận. Nhưng tiếp cận không giống cơ hội.
Thông tin chỉ là nguyên liệu.Cơ hội là cả một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, rồi hành động đủ đúng và đủ sớm.
Khi lớp bề mặt của thông tin ngày càng rẻ, lợi thế có thể bớt nằm ở chỗ thấy nhiều hơn, và dồn xuống sâu hơn:
- ai lọc tốt hơn
- ai hiểu ngữ cảnh tốt hơn
- ai có network đáng tin hơn
- ai thực thi tốt hơn
Nói ngắn hơn: AI có thể không giết cơ hội trước. Nó chỉ làm yếu một loại edge cũ là đứng gần thông tin công khai hơn một chút.
Nếu đúng như vậy, người được thị trường trả công tiếp theo sẽ không hẳn là người thấy nhiều hơn.
Mà là người nghĩ qua lớp nhiễu tốt hơn đám đông.
0xdungbui
·
--
[D's Market #186] Thị trường sẽ trả công cho ai khi AI làm thông tin rẻ đi?
Trong một thời gian dài, lợi thế thường bắt đầu từ chỗ đứng gần thông tin hơn.
Bạn biết sớm hơn. Bạn đọc nhanh hơn. Bạn có mặt ở đúng chỗ khi câu chuyện còn chưa chạy hết vòng. Với những thị trường phản ứng nhanh với thông tin công khai như crypto, chỉ riêng việc ở gần dòng thông tin hơn đã có thể tạo ra một khoảng cách.
Nhưng nếu AI đang làm phần thu thập, tóm tắt, diễn giải và kể lại của thông tin ngày càng rẻ hơn, thì trọng tâm của câu hỏi cũng phải đổi theo. Chỗ đáng nhìn không còn chỉ là ai thấy trước. Chỗ đáng nhìn hơn là: sau khi lớp đó bị làm rẻ đi, cơ hội còn chảy về tay ai.
Ở đây, mình dùng chữ “cơ hội” theo nghĩa hẹp. Nó không phải mọi cơ hội trong đời sống hay nghề nghiệp. Trong bài này, nó gần hơn với khả năng nhìn ra và hành động đúng trước khi phần còn lại của thị trường tiêu hóa xong một tín hiệu công khai.
Điều mình đang nói cũng hẹp theo đúng nghĩa đó. Mình không nói thông tin không còn quan trọng. Mình chỉ nói rằng ở những nơi tín hiệu chủ yếu chạy qua không gian công khai, đứng gần thông tin hơn có thể không còn là lợi thế đủ lớn như trước nữa.
Thứ rẻ đi đầu tiên không phải toàn bộ hiểu biết. Mà là lớp bề mặt của hiểu biết.
Tóm tắt nhanh hơn. Gom nguồn nhanh hơn. Viết lại một câu chuyện nghe có vẻ đầy đủ nhanh hơn. OECD cũng lưu ý rằng các công cụ AI tạo sinh đã làm giảm mạnh rào cản tạo và lan truyền nội dung hấp dẫn, đồng thời khiến việc phân biệt đâu là nội dung xác thực và đâu là nội dung bị thao túng trở nên khó hơn.
Nếu lớp tín hiệu và lớp kể lại trở nên quá rẻ, thì chuyện xảy ra sau đó cũng khá tự nhiên. Nhiều người hơn sẽ cùng nhìn thấy một bề mặt nghe có vẻ đủ để ra quyết định. Khi chỗ đó không còn hiếm như trước, lợi thế sẽ khó tiếp tục nằm chủ yếu ở việc ai tiếp cận sớm hơn một nhịp. Nó bắt đầu nghiêng sang chỗ khác: ai phân biệt được tín hiệu nào đáng tin hơn, tín hiệu nào chỉ là lớp kể lại, và tín hiệu nào thật sự đáng để hành động.
Nói ngắn hơn, thứ hiếm hơn không còn chỉ là bản thân tín hiệu. Thứ hiếm hơn có thể là khả năng xử lý tín hiệu đó đúng hơn.
Chỗ cần tách cho gọn nằm ở đây: tiếp cận thông tin không giống nhìn ra cơ hội.
Thông tin là nguyên liệu. Cơ hội là kết quả của một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, hiểu nó quan trọng với ai, rồi hành động đủ sớm và đủ đúng.
Khi AI làm rẻ phần đầu của chuỗi này, rất nhiều người có thể cùng tiếp cận một lớp bề mặt gần giống nhau. Chính vì thế, phần còn lại của chuỗi mới đáng tiền hơn. Không phải vì nó mới xuất hiện, mà vì khi lớp đầu bị làm rẻ đi, chỗ còn tạo khác biệt buộc phải dồn xuống sâu hơn.
Nó dồn về bộ lọc. Không phải khả năng thấy thật nhiều, mà là khả năng bỏ qua phần lớn những thứ nghe cái nào cũng có vẻ hợp lý.
Nó dồn về ngữ cảnh. Một mẩu tin đúng vẫn có thể vô nghĩa nếu bạn không biết nó đứng ở đâu trong cấu trúc lớn hơn của thị trường.
Nó dồn về mạng lưới tin cậy. Không phải độ phủ. Mà là biết mình đang dựa vào ai, nguồn đó có lịch sử thế nào, và tín hiệu đã đi qua bao nhiêu lớp biến dạng.
Và nó dồn về khả năng thực thi. Biết một thứ trước người khác chưa đủ. Còn phải biến cái mình nhận ra thành hành động đúng trước khi cùng một câu chuyện bị hệ thống kể lại cho tất cả.
Cách đọc này không đúng như nhau ở mọi nơi. Nó đứng hơn ở những miền mà phần lớn tín hiệu đi qua không gian công khai, có thể bị tóm tắt, kể lại và tiêu hóa rất nhanh. Nếu lợi thế thật sự nằm ở dữ liệu riêng, phân phối riêng, network riêng hay dòng lệnh riêng, thì việc AI làm rẻ phần tóm tắt thông tin công khai chưa chắc đã chạm nhiều vào lõi lợi thế đó.
Vì vậy, nói AI đang dân chủ hóa tiếp cận thì đúng. Nhưng nói cơ hội vì thế cũng được chia đều hơn thì còn sớm.
Đúng là nhiều người hơn có thể dùng công cụ mạnh hơn để đọc, hỏi, viết và tổng hợp. Nhưng từ đó nhảy luôn sang kết luận rằng cơ hội cũng được san bằng hơn thì hơi nhanh. Vì dân chủ hóa tiếp cận không tự động biến thành dân chủ hóa phán đoán.
Đây không chỉ là một trực giác đẹp. Dữ liệu từ Anthropic cũng khiến mình muốn nghiêng về hướng đó một cách cẩn thận hơn. Economic Index tháng 3/2026 cho thấy augmentation tăng nhẹ, và người dùng có thời gian dùng lâu hơn thường đem các tác vụ giá trị cao hơn vào Claude, đồng thời có xác suất gợi được phản hồi tốt cao hơn. Bản thân báo cáo này cũng nói rõ ở đây có thể có hiệu ứng học dần, nhưng cũng có thể có tự chọn lọc và thiên lệch sống sót. Nó chưa khóa được một kết luận lớn. Nhưng ít nhất, nó hợp với một cách hiểu hẹp hơn: AI đang khuếch đại người đã có khung tốt, chứ chưa tự nó san bằng chênh lệch nhận thức.
Nếu vậy, khoảng cách đáng nhìn có thể không nằm đơn giản giữa người dùng AI và người không dùng AI. Nó có thể nằm giữa người có AI nhưng thiếu khung lọc, và người có AI cộng với khung lọc, ngữ cảnh và kỷ luật kiểm tra.
Chính chỗ chênh đó làm mình nghiêng về cách hiểu này hơn: AI có thể đang làm cơ hội đổi chỗ trú.
Nó không làm cơ hội biến mất. Nó không làm mọi người yếu đi như nhau. Nó chỉ có thể làm yếu đi một loại lợi thế cũ: lợi thế sống chủ yếu nhờ tiếp cận thông tin công khai nhanh hơn một chút.
Nếu luận điểm này đúng, cơ hội sẽ chảy nhiều hơn về tay những người kết hợp được công cụ AI với những thứ AI không tự cấp cho họ: miền hiểu biết sâu, mạng lưới tin cậy tốt, kỷ luật kiểm tra, và khả năng hành động trong lúc đám đông còn đang tiêu hóa lớp kể lại.
Nhìn theo hướng đó, câu hỏi “khi AI làm thông tin rẻ đi và chạy nhanh hơn, cơ hội sẽ chảy về tay ai?” có lẽ nên trả lời thế này:
Không hẳn là người thấy nhiều hơn. Cũng chưa chắc là người phản ứng nhanh hơn ở lớp bề mặt. Nó có thể chảy nhiều hơn về tay người biết tín hiệu nào nên bỏ qua, tín hiệu nào đáng đào sâu, và lúc nào phải quay lại nguồn thay vì tin luôn vào cảm giác mình đã hiểu rồi.
Luận điểm này sẽ yếu đi nếu AI không chỉ làm rẻ phần tóm tắt và kể lại, mà còn làm rẻ một cách khá đồng đều cả phần xác minh, cân trọng số và ra quyết định thực dụng. Nó cũng sẽ yếu đi nếu trong miền đang xét, lợi thế thật sự không nằm ở thông tin công khai ngay từ đầu, mà nằm ở data riêng, vốn, phân phối hay network mà AI chưa làm hàng hóa hóa được.
[Nguồn]
OECD, Initial policy considerations for generative artificial intelligence.
Anthropic, Anthropic Economic Index report: Learning curves.
Article
Zobacz tłumaczenie
[D's Market #186] Thị trường sẽ trả công cho ai khi AI làm thông tin rẻ đi?Trong một thời gian dài, lợi thế thường bắt đầu từ chỗ đứng gần thông tin hơn. Bạn biết sớm hơn. Bạn đọc nhanh hơn. Bạn có mặt ở đúng chỗ khi câu chuyện còn chưa chạy hết vòng. Với những thị trường phản ứng nhanh với thông tin công khai như crypto, chỉ riêng việc ở gần dòng thông tin hơn đã có thể tạo ra một khoảng cách. Nhưng nếu AI đang làm phần thu thập, tóm tắt, diễn giải và kể lại của thông tin ngày càng rẻ hơn, thì trọng tâm của câu hỏi cũng phải đổi theo. Chỗ đáng nhìn không còn chỉ là ai thấy trước. Chỗ đáng nhìn hơn là: sau khi lớp đó bị làm rẻ đi, cơ hội còn chảy về tay ai. Ở đây, mình dùng chữ “cơ hội” theo nghĩa hẹp. Nó không phải mọi cơ hội trong đời sống hay nghề nghiệp. Trong bài này, nó gần hơn với khả năng nhìn ra và hành động đúng trước khi phần còn lại của thị trường tiêu hóa xong một tín hiệu công khai. Điều mình đang nói cũng hẹp theo đúng nghĩa đó. Mình không nói thông tin không còn quan trọng. Mình chỉ nói rằng ở những nơi tín hiệu chủ yếu chạy qua không gian công khai, đứng gần thông tin hơn có thể không còn là lợi thế đủ lớn như trước nữa. Thứ rẻ đi đầu tiên không phải toàn bộ hiểu biết. Mà là lớp bề mặt của hiểu biết. Tóm tắt nhanh hơn. Gom nguồn nhanh hơn. Viết lại một câu chuyện nghe có vẻ đầy đủ nhanh hơn. OECD cũng lưu ý rằng các công cụ AI tạo sinh đã làm giảm mạnh rào cản tạo và lan truyền nội dung hấp dẫn, đồng thời khiến việc phân biệt đâu là nội dung xác thực và đâu là nội dung bị thao túng trở nên khó hơn. Nếu lớp tín hiệu và lớp kể lại trở nên quá rẻ, thì chuyện xảy ra sau đó cũng khá tự nhiên. Nhiều người hơn sẽ cùng nhìn thấy một bề mặt nghe có vẻ đủ để ra quyết định. Khi chỗ đó không còn hiếm như trước, lợi thế sẽ khó tiếp tục nằm chủ yếu ở việc ai tiếp cận sớm hơn một nhịp. Nó bắt đầu nghiêng sang chỗ khác: ai phân biệt được tín hiệu nào đáng tin hơn, tín hiệu nào chỉ là lớp kể lại, và tín hiệu nào thật sự đáng để hành động. Nói ngắn hơn, thứ hiếm hơn không còn chỉ là bản thân tín hiệu. Thứ hiếm hơn có thể là khả năng xử lý tín hiệu đó đúng hơn. Chỗ cần tách cho gọn nằm ở đây: tiếp cận thông tin không giống nhìn ra cơ hội. Thông tin là nguyên liệu. Cơ hội là kết quả của một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, hiểu nó quan trọng với ai, rồi hành động đủ sớm và đủ đúng. Khi AI làm rẻ phần đầu của chuỗi này, rất nhiều người có thể cùng tiếp cận một lớp bề mặt gần giống nhau. Chính vì thế, phần còn lại của chuỗi mới đáng tiền hơn. Không phải vì nó mới xuất hiện, mà vì khi lớp đầu bị làm rẻ đi, chỗ còn tạo khác biệt buộc phải dồn xuống sâu hơn. Nó dồn về bộ lọc. Không phải khả năng thấy thật nhiều, mà là khả năng bỏ qua phần lớn những thứ nghe cái nào cũng có vẻ hợp lý. Nó dồn về ngữ cảnh. Một mẩu tin đúng vẫn có thể vô nghĩa nếu bạn không biết nó đứng ở đâu trong cấu trúc lớn hơn của thị trường. Nó dồn về mạng lưới tin cậy. Không phải độ phủ. Mà là biết mình đang dựa vào ai, nguồn đó có lịch sử thế nào, và tín hiệu đã đi qua bao nhiêu lớp biến dạng. Và nó dồn về khả năng thực thi. Biết một thứ trước người khác chưa đủ. Còn phải biến cái mình nhận ra thành hành động đúng trước khi cùng một câu chuyện bị hệ thống kể lại cho tất cả. Cách đọc này không đúng như nhau ở mọi nơi. Nó đứng hơn ở những miền mà phần lớn tín hiệu đi qua không gian công khai, có thể bị tóm tắt, kể lại và tiêu hóa rất nhanh. Nếu lợi thế thật sự nằm ở dữ liệu riêng, phân phối riêng, network riêng hay dòng lệnh riêng, thì việc AI làm rẻ phần tóm tắt thông tin công khai chưa chắc đã chạm nhiều vào lõi lợi thế đó. Vì vậy, nói AI đang dân chủ hóa tiếp cận thì đúng. Nhưng nói cơ hội vì thế cũng được chia đều hơn thì còn sớm. Đúng là nhiều người hơn có thể dùng công cụ mạnh hơn để đọc, hỏi, viết và tổng hợp. Nhưng từ đó nhảy luôn sang kết luận rằng cơ hội cũng được san bằng hơn thì hơi nhanh. Vì dân chủ hóa tiếp cận không tự động biến thành dân chủ hóa phán đoán. Đây không chỉ là một trực giác đẹp. Dữ liệu từ Anthropic cũng khiến mình muốn nghiêng về hướng đó một cách cẩn thận hơn. Economic Index tháng 3/2026 cho thấy augmentation tăng nhẹ, và người dùng có thời gian dùng lâu hơn thường đem các tác vụ giá trị cao hơn vào Claude, đồng thời có xác suất gợi được phản hồi tốt cao hơn. Bản thân báo cáo này cũng nói rõ ở đây có thể có hiệu ứng học dần, nhưng cũng có thể có tự chọn lọc và thiên lệch sống sót. Nó chưa khóa được một kết luận lớn. Nhưng ít nhất, nó hợp với một cách hiểu hẹp hơn: AI đang khuếch đại người đã có khung tốt, chứ chưa tự nó san bằng chênh lệch nhận thức. Nếu vậy, khoảng cách đáng nhìn có thể không nằm đơn giản giữa người dùng AI và người không dùng AI. Nó có thể nằm giữa người có AI nhưng thiếu khung lọc, và người có AI cộng với khung lọc, ngữ cảnh và kỷ luật kiểm tra. Chính chỗ chênh đó làm mình nghiêng về cách hiểu này hơn: AI có thể đang làm cơ hội đổi chỗ trú. Nó không làm cơ hội biến mất. Nó không làm mọi người yếu đi như nhau. Nó chỉ có thể làm yếu đi một loại lợi thế cũ: lợi thế sống chủ yếu nhờ tiếp cận thông tin công khai nhanh hơn một chút. Nếu luận điểm này đúng, cơ hội sẽ chảy nhiều hơn về tay những người kết hợp được công cụ AI với những thứ AI không tự cấp cho họ: miền hiểu biết sâu, mạng lưới tin cậy tốt, kỷ luật kiểm tra, và khả năng hành động trong lúc đám đông còn đang tiêu hóa lớp kể lại. Nhìn theo hướng đó, câu hỏi “khi AI làm thông tin rẻ đi và chạy nhanh hơn, cơ hội sẽ chảy về tay ai?” có lẽ nên trả lời thế này: Không hẳn là người thấy nhiều hơn. Cũng chưa chắc là người phản ứng nhanh hơn ở lớp bề mặt. Nó có thể chảy nhiều hơn về tay người biết tín hiệu nào nên bỏ qua, tín hiệu nào đáng đào sâu, và lúc nào phải quay lại nguồn thay vì tin luôn vào cảm giác mình đã hiểu rồi. Luận điểm này sẽ yếu đi nếu AI không chỉ làm rẻ phần tóm tắt và kể lại, mà còn làm rẻ một cách khá đồng đều cả phần xác minh, cân trọng số và ra quyết định thực dụng. Nó cũng sẽ yếu đi nếu trong miền đang xét, lợi thế thật sự không nằm ở thông tin công khai ngay từ đầu, mà nằm ở data riêng, vốn, phân phối hay network mà AI chưa làm hàng hóa hóa được. [Nguồn] OECD, Initial policy considerations for generative artificial intelligence. Anthropic, Anthropic Economic Index report: Learning curves.

[D's Market #186] Thị trường sẽ trả công cho ai khi AI làm thông tin rẻ đi?

Trong một thời gian dài, lợi thế thường bắt đầu từ chỗ đứng gần thông tin hơn.
Bạn biết sớm hơn. Bạn đọc nhanh hơn. Bạn có mặt ở đúng chỗ khi câu chuyện còn chưa chạy hết vòng. Với những thị trường phản ứng nhanh với thông tin công khai như crypto, chỉ riêng việc ở gần dòng thông tin hơn đã có thể tạo ra một khoảng cách.
Nhưng nếu AI đang làm phần thu thập, tóm tắt, diễn giải và kể lại của thông tin ngày càng rẻ hơn, thì trọng tâm của câu hỏi cũng phải đổi theo. Chỗ đáng nhìn không còn chỉ là ai thấy trước. Chỗ đáng nhìn hơn là: sau khi lớp đó bị làm rẻ đi, cơ hội còn chảy về tay ai.
Ở đây, mình dùng chữ “cơ hội” theo nghĩa hẹp. Nó không phải mọi cơ hội trong đời sống hay nghề nghiệp. Trong bài này, nó gần hơn với khả năng nhìn ra và hành động đúng trước khi phần còn lại của thị trường tiêu hóa xong một tín hiệu công khai.
Điều mình đang nói cũng hẹp theo đúng nghĩa đó. Mình không nói thông tin không còn quan trọng. Mình chỉ nói rằng ở những nơi tín hiệu chủ yếu chạy qua không gian công khai, đứng gần thông tin hơn có thể không còn là lợi thế đủ lớn như trước nữa.
Thứ rẻ đi đầu tiên không phải toàn bộ hiểu biết. Mà là lớp bề mặt của hiểu biết.
Tóm tắt nhanh hơn. Gom nguồn nhanh hơn. Viết lại một câu chuyện nghe có vẻ đầy đủ nhanh hơn. OECD cũng lưu ý rằng các công cụ AI tạo sinh đã làm giảm mạnh rào cản tạo và lan truyền nội dung hấp dẫn, đồng thời khiến việc phân biệt đâu là nội dung xác thực và đâu là nội dung bị thao túng trở nên khó hơn.
Nếu lớp tín hiệu và lớp kể lại trở nên quá rẻ, thì chuyện xảy ra sau đó cũng khá tự nhiên. Nhiều người hơn sẽ cùng nhìn thấy một bề mặt nghe có vẻ đủ để ra quyết định. Khi chỗ đó không còn hiếm như trước, lợi thế sẽ khó tiếp tục nằm chủ yếu ở việc ai tiếp cận sớm hơn một nhịp. Nó bắt đầu nghiêng sang chỗ khác: ai phân biệt được tín hiệu nào đáng tin hơn, tín hiệu nào chỉ là lớp kể lại, và tín hiệu nào thật sự đáng để hành động.
Nói ngắn hơn, thứ hiếm hơn không còn chỉ là bản thân tín hiệu. Thứ hiếm hơn có thể là khả năng xử lý tín hiệu đó đúng hơn.
Chỗ cần tách cho gọn nằm ở đây: tiếp cận thông tin không giống nhìn ra cơ hội.
Thông tin là nguyên liệu. Cơ hội là kết quả của một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, hiểu nó quan trọng với ai, rồi hành động đủ sớm và đủ đúng.
Khi AI làm rẻ phần đầu của chuỗi này, rất nhiều người có thể cùng tiếp cận một lớp bề mặt gần giống nhau. Chính vì thế, phần còn lại của chuỗi mới đáng tiền hơn. Không phải vì nó mới xuất hiện, mà vì khi lớp đầu bị làm rẻ đi, chỗ còn tạo khác biệt buộc phải dồn xuống sâu hơn.
Nó dồn về bộ lọc. Không phải khả năng thấy thật nhiều, mà là khả năng bỏ qua phần lớn những thứ nghe cái nào cũng có vẻ hợp lý.
Nó dồn về ngữ cảnh. Một mẩu tin đúng vẫn có thể vô nghĩa nếu bạn không biết nó đứng ở đâu trong cấu trúc lớn hơn của thị trường.
Nó dồn về mạng lưới tin cậy. Không phải độ phủ. Mà là biết mình đang dựa vào ai, nguồn đó có lịch sử thế nào, và tín hiệu đã đi qua bao nhiêu lớp biến dạng.
Và nó dồn về khả năng thực thi. Biết một thứ trước người khác chưa đủ. Còn phải biến cái mình nhận ra thành hành động đúng trước khi cùng một câu chuyện bị hệ thống kể lại cho tất cả.
Cách đọc này không đúng như nhau ở mọi nơi. Nó đứng hơn ở những miền mà phần lớn tín hiệu đi qua không gian công khai, có thể bị tóm tắt, kể lại và tiêu hóa rất nhanh. Nếu lợi thế thật sự nằm ở dữ liệu riêng, phân phối riêng, network riêng hay dòng lệnh riêng, thì việc AI làm rẻ phần tóm tắt thông tin công khai chưa chắc đã chạm nhiều vào lõi lợi thế đó.
Vì vậy, nói AI đang dân chủ hóa tiếp cận thì đúng. Nhưng nói cơ hội vì thế cũng được chia đều hơn thì còn sớm.
Đúng là nhiều người hơn có thể dùng công cụ mạnh hơn để đọc, hỏi, viết và tổng hợp. Nhưng từ đó nhảy luôn sang kết luận rằng cơ hội cũng được san bằng hơn thì hơi nhanh. Vì dân chủ hóa tiếp cận không tự động biến thành dân chủ hóa phán đoán.
Đây không chỉ là một trực giác đẹp. Dữ liệu từ Anthropic cũng khiến mình muốn nghiêng về hướng đó một cách cẩn thận hơn. Economic Index tháng 3/2026 cho thấy augmentation tăng nhẹ, và người dùng có thời gian dùng lâu hơn thường đem các tác vụ giá trị cao hơn vào Claude, đồng thời có xác suất gợi được phản hồi tốt cao hơn. Bản thân báo cáo này cũng nói rõ ở đây có thể có hiệu ứng học dần, nhưng cũng có thể có tự chọn lọc và thiên lệch sống sót. Nó chưa khóa được một kết luận lớn. Nhưng ít nhất, nó hợp với một cách hiểu hẹp hơn: AI đang khuếch đại người đã có khung tốt, chứ chưa tự nó san bằng chênh lệch nhận thức.
Nếu vậy, khoảng cách đáng nhìn có thể không nằm đơn giản giữa người dùng AI và người không dùng AI. Nó có thể nằm giữa người có AI nhưng thiếu khung lọc, và người có AI cộng với khung lọc, ngữ cảnh và kỷ luật kiểm tra.
Chính chỗ chênh đó làm mình nghiêng về cách hiểu này hơn: AI có thể đang làm cơ hội đổi chỗ trú.
Nó không làm cơ hội biến mất. Nó không làm mọi người yếu đi như nhau. Nó chỉ có thể làm yếu đi một loại lợi thế cũ: lợi thế sống chủ yếu nhờ tiếp cận thông tin công khai nhanh hơn một chút.
Nếu luận điểm này đúng, cơ hội sẽ chảy nhiều hơn về tay những người kết hợp được công cụ AI với những thứ AI không tự cấp cho họ: miền hiểu biết sâu, mạng lưới tin cậy tốt, kỷ luật kiểm tra, và khả năng hành động trong lúc đám đông còn đang tiêu hóa lớp kể lại.
Nhìn theo hướng đó, câu hỏi “khi AI làm thông tin rẻ đi và chạy nhanh hơn, cơ hội sẽ chảy về tay ai?” có lẽ nên trả lời thế này:
Không hẳn là người thấy nhiều hơn. Cũng chưa chắc là người phản ứng nhanh hơn ở lớp bề mặt. Nó có thể chảy nhiều hơn về tay người biết tín hiệu nào nên bỏ qua, tín hiệu nào đáng đào sâu, và lúc nào phải quay lại nguồn thay vì tin luôn vào cảm giác mình đã hiểu rồi.
Luận điểm này sẽ yếu đi nếu AI không chỉ làm rẻ phần tóm tắt và kể lại, mà còn làm rẻ một cách khá đồng đều cả phần xác minh, cân trọng số và ra quyết định thực dụng. Nó cũng sẽ yếu đi nếu trong miền đang xét, lợi thế thật sự không nằm ở thông tin công khai ngay từ đầu, mà nằm ở data riêng, vốn, phân phối hay network mà AI chưa làm hàng hóa hóa được.
[Nguồn]
OECD, Initial policy considerations for generative artificial intelligence.
Anthropic, Anthropic Economic Index report: Learning curves.
Zobacz tłumaczenie
Trong crypto, có những dự án nhìn rất đúng chuẩn. Giao diện sạch. Branding gọn. Backer đẹp. Người kể chuyện đủ tự tin. Và chính chỗ đó dễ làm mình nhầm. Thị trường không phải lúc nào cũng trả tiền cho chất lượng thật trước. Nhiều khi, nó trả tiền cho tín hiệu của chất lượng trước. Điều này không có gì lạ. Khi lõi còn khó kiểm tra, thị trường buộc phải bám vào thứ nhìn thấy được trước mắt. Nhưng không phải tín hiệu nào cũng đáng tin như nhau. Câu hỏi đáng hỏi không phải là: dự án này có signal không. Hầu như dự án nào cũng có. Câu hỏi đáng hỏi hơn là: Signal đó đang đại diện cho cái gì? Nó có gần với chất lượng thật không? Và một đội yếu muốn bắt chước nó thì phải trả giá đắt tới đâu? Nếu chi phí bắt chước thấp, thứ thị trường đang mua có thể vẫn chỉ là bề mặt của chất lượng.
Trong crypto, có những dự án nhìn rất đúng chuẩn.
Giao diện sạch. Branding gọn. Backer đẹp. Người kể chuyện đủ tự tin.
Và chính chỗ đó dễ làm mình nhầm.
Thị trường không phải lúc nào cũng trả tiền cho chất lượng thật trước.
Nhiều khi, nó trả tiền cho tín hiệu của chất lượng trước.
Điều này không có gì lạ.
Khi lõi còn khó kiểm tra, thị trường buộc phải bám vào thứ nhìn thấy được trước mắt.
Nhưng không phải tín hiệu nào cũng đáng tin như nhau.
Câu hỏi đáng hỏi không phải là: dự án này có signal không.
Hầu như dự án nào cũng có.
Câu hỏi đáng hỏi hơn là:
Signal đó đang đại diện cho cái gì?
Nó có gần với chất lượng thật không?
Và một đội yếu muốn bắt chước nó thì phải trả giá đắt tới đâu?
Nếu chi phí bắt chước thấp, thứ thị trường đang mua có thể vẫn chỉ là bề mặt của chất lượng.
0xdungbui
·
--
[D's Market #185] Vì sao thị trường thường trả tiền cho bề mặt của chất lượng trước?
Nhiều người ở thị trường này chắc từng gặp cảm giác đó.
Mình nhìn vào một dự án và thấy mọi thứ đều đúng chuẩn. Giao diện sạch. Bộ nhận diện gọn. Người kể chuyện đủ tự tin. Quỹ đứng sau đủ đẹp để chụp màn hình. Dòng thời gian cũng được sắp rất khéo. Tất cả tạo ra một cảm giác yên tâm, như thể dự án này đã được thị trường xác nhận phần nào rồi.
Nhưng nhìn thêm một lúc, mình bắt đầu thấy chỗ lệch.
Thứ đang hiện ra trước mắt có thể chưa phải là chất lượng. Nó có thể chỉ là bộ tín hiệu khiến chất lượng trông như đang ở đó.
Điểm này đáng nhìn vì nó không chỉ nói về một dự án cụ thể. Nó chạm vào cách thị trường vận hành khi thông tin còn thiếu. Không phải thị trường ngu. Cũng không phải cái gì trông đẹp cũng rỗng. Vấn đề là thị trường thường phải ra quyết định trước khi kiểm tra được chất lượng thật. Khi chưa nhìn thấy lõi, nó buộc phải bám vào thứ quan sát được trước.
Taleb có một ví dụ khá gắt để mở cửa vào chỗ này. Ông nói rằng nếu phải chọn giữa hai bác sĩ phẫu thuật đều đủ điều kiện, ta nên nghiêng về người trông ít giống “phiên bản Hollywood của bác sĩ phẫu thuật” hơn. Ý đó không chứng minh gì trực tiếp cho crypto. Nhưng nó chạm đúng một phản xạ rất quen của con người: ta dễ đọc bề ngoài như dấu hiệu của năng lực, rồi để phần còn lại đi theo.
Nhìn sang thị trường, câu hỏi sáng hơn. Khi hai bên không có cùng thông tin, một bên phải phát tín hiệu, và bên kia phải diễn giải tín hiệu đó để ra quyết định. Tổng quan kinh điển về signaling theory mô tả đúng bài toán đó, đồng thời nhắc khá rõ rằng trọng tâm của lý thuyết nằm ở tín hiệu có chi phí, còn các dạng giao tiếp rẻ hơn như cheap talk là một chuyện khác. Nói ngắn hơn, vấn đề không nằm ở chỗ có tín hiệu hay không. Vấn đề nằm ở chỗ tín hiệu đó đắt tới đâu để bắt chước, và nó nói được bao nhiêu về chất lượng thật.
Kéo logic này sang crypto, mình chỉ dám nói trong một phạm vi hẹp hơn. Ở nhiều ngách còn sớm, nhất là khi sản phẩm, dòng tiền thật, hay độ bền của incentive còn chưa lộ rõ, thị trường không thiếu tín hiệu. Thứ hiếm hơn thường là những tín hiệu vừa khó làm giả, vừa đủ gần với chất lượng thật.
Một giao diện đẹp có thể hữu ích. Nhưng nó tương đối rẻ để làm. Một narrative đi đúng trend có thể kéo được chú ý. Nhưng nó cũng tương đối rẻ để kể. Cảm giác “dự án này rất institutional” nhiều khi cũng có thể được dựng lên bằng một tổ hợp hình ảnh, ngôn ngữ và social proof quen thuộc.
Trong khi đó, những thứ gần với chất lượng thật hơn thường lộ ra chậm hơn. Người dùng có quay lại không. Incentive có tự cắn vào chính mình không. Đội ngũ có còn đứng ở đó khi giá không còn tăng không. Một hệ thống có còn chạy được khi phần thưởng đầu cơ yếu đi không. Những thứ đó không phải không thể giả. Nhưng thường khó dựng nhanh hơn bộ tín hiệu bề mặt.
Mình cần chặn lại ở đây một chút để bài không trượt sang chỗ quá tay.
Mình không nói tín hiệu bề mặt luôn vô nghĩa. Mình cũng không nói dự án polished thì kém hơn dự án thô ráp. Có những dự án rất polished và vẫn rất tốt. Cũng có những dự án nhìn thô nhưng lõi vẫn yếu. Chỗ cần tách không nằm ở đẹp hay xấu. Nó nằm ở mối liên hệ giữa tín hiệu với chất lượng thật. Một tín hiệu bề mặt vẫn có thể hữu ích. Nhưng nó chỉ đáng tin tới mức chi phí bắt chước nó đủ cao và mối liên hệ của nó với chất lượng thật đủ chặt.
Nhìn theo cách đó, câu chuyện ở crypto đỡ mơ hồ hơn nhiều.
Trong giai đoạn chất lượng thật chưa được xác minh, thị trường có thể không chỉ phản ứng với chất lượng. Nó còn phản ứng với khả năng phát ra những tín hiệu khiến người khác tin rằng chất lượng đang có ở đó.
Có một nghiên cứu tổng hợp về đầu tư venture trên 75 nghiên cứu thực nghiệm cho thấy nhà đầu tư thật sự không đọc các tín hiệu định tính theo cách trung tính tuyệt đối. Họ có thiên lệch trong cách cân các tín hiệu đó. Điều này không chứng minh crypto vận hành y hệt venture. Nhưng nó đỡ cho một điểm rộng hơn: khi phải đánh giá những thứ còn nhiều bất định, cách đọc tín hiệu của nhà đầu tư luôn có chọn lọc và có thiên lệch.
Đặt vào crypto, cơ chế đó hiện ra khá nhanh. Một dự án nhìn chuyên nghiệp dễ được giả định là đội ngũ cũng chuyên nghiệp hơn. Một founder kể chuyện mạch lạc dễ được giả định là hiểu sản phẩm sâu hơn. Một dự án có backer list mạnh dễ được giả định là đã qua một lớp kiểm định đáng kể hơn. Những bước nhảy này không phải lúc nào cũng sai. Nhưng chúng thường xảy ra trước khi dữ kiện thật kịp xuất hiện. Vì thế, ở giai đoạn sớm, chúng cũng dễ được trả tiền nhiều hơn mức phần lõi đang đỡ được.
Đó là lý do mình không thích nhìn hiện tượng này bằng giọng đạo đức. Nói thị trường bị lừa bởi vẻ ngoài nghe rất đã, nhưng hơi nông. Trong nhiều tình huống, thị trường buộc phải dùng proxy trước khi nó có thể kiểm tra phần lõi. Đó là phản ứng tự nhiên của một hệ thống thiếu thông tin.
Nhưng phản ứng đó không đúng mãi.
Có lúc signal bề mặt đủ để khởi động niềm tin. Nó kéo được thêm chú ý, thêm thanh khoản, thêm người kể tiếp câu chuyện. Nhưng tới lúc giá không còn tăng đều, thời gian chờ câu trả lời dài hơn, và việc tiếp tục tin vào câu chuyện trở nên tốn kém hơn, thị trường thường đổi câu hỏi. Nó không còn chỉ hỏi dự án này trông có đúng không. Nó bắt đầu hỏi thứ gì đang thật sự đỡ cho nó.
Khi câu hỏi đổi, giá trị của bộ proxy cũ cũng đổi theo.
Vì vậy, điều đáng hỏi khi nhìn một dự án crypto không phải chỉ là nó có signal hay không.
Cái đáng hỏi hơn là signal đó đang đại diện cho cái gì. Nó gần với chất lượng thật tới đâu. Và nếu một đội kém chất lượng muốn bắt chước nó, họ phải trả giá đắt tới mức nào.
Nếu chi phí bắt chước thấp, thì khả năng cao là thứ thị trường đang trả tiền cho vẫn mới chỉ là bề mặt của chất lượng.
#0xdungbui
Article
Zobacz tłumaczenie
[D's Market #185] Vì sao thị trường thường trả tiền cho bề mặt của chất lượng trước?Nhiều người ở thị trường này chắc từng gặp cảm giác đó. Mình nhìn vào một dự án và thấy mọi thứ đều đúng chuẩn. Giao diện sạch. Bộ nhận diện gọn. Người kể chuyện đủ tự tin. Quỹ đứng sau đủ đẹp để chụp màn hình. Dòng thời gian cũng được sắp rất khéo. Tất cả tạo ra một cảm giác yên tâm, như thể dự án này đã được thị trường xác nhận phần nào rồi. Nhưng nhìn thêm một lúc, mình bắt đầu thấy chỗ lệch. Thứ đang hiện ra trước mắt có thể chưa phải là chất lượng. Nó có thể chỉ là bộ tín hiệu khiến chất lượng trông như đang ở đó. Điểm này đáng nhìn vì nó không chỉ nói về một dự án cụ thể. Nó chạm vào cách thị trường vận hành khi thông tin còn thiếu. Không phải thị trường ngu. Cũng không phải cái gì trông đẹp cũng rỗng. Vấn đề là thị trường thường phải ra quyết định trước khi kiểm tra được chất lượng thật. Khi chưa nhìn thấy lõi, nó buộc phải bám vào thứ quan sát được trước. Taleb có một ví dụ khá gắt để mở cửa vào chỗ này. Ông nói rằng nếu phải chọn giữa hai bác sĩ phẫu thuật đều đủ điều kiện, ta nên nghiêng về người trông ít giống “phiên bản Hollywood của bác sĩ phẫu thuật” hơn. Ý đó không chứng minh gì trực tiếp cho crypto. Nhưng nó chạm đúng một phản xạ rất quen của con người: ta dễ đọc bề ngoài như dấu hiệu của năng lực, rồi để phần còn lại đi theo. Nhìn sang thị trường, câu hỏi sáng hơn. Khi hai bên không có cùng thông tin, một bên phải phát tín hiệu, và bên kia phải diễn giải tín hiệu đó để ra quyết định. Tổng quan kinh điển về signaling theory mô tả đúng bài toán đó, đồng thời nhắc khá rõ rằng trọng tâm của lý thuyết nằm ở tín hiệu có chi phí, còn các dạng giao tiếp rẻ hơn như cheap talk là một chuyện khác. Nói ngắn hơn, vấn đề không nằm ở chỗ có tín hiệu hay không. Vấn đề nằm ở chỗ tín hiệu đó đắt tới đâu để bắt chước, và nó nói được bao nhiêu về chất lượng thật. Kéo logic này sang crypto, mình chỉ dám nói trong một phạm vi hẹp hơn. Ở nhiều ngách còn sớm, nhất là khi sản phẩm, dòng tiền thật, hay độ bền của incentive còn chưa lộ rõ, thị trường không thiếu tín hiệu. Thứ hiếm hơn thường là những tín hiệu vừa khó làm giả, vừa đủ gần với chất lượng thật. Một giao diện đẹp có thể hữu ích. Nhưng nó tương đối rẻ để làm. Một narrative đi đúng trend có thể kéo được chú ý. Nhưng nó cũng tương đối rẻ để kể. Cảm giác “dự án này rất institutional” nhiều khi cũng có thể được dựng lên bằng một tổ hợp hình ảnh, ngôn ngữ và social proof quen thuộc. Trong khi đó, những thứ gần với chất lượng thật hơn thường lộ ra chậm hơn. Người dùng có quay lại không. Incentive có tự cắn vào chính mình không. Đội ngũ có còn đứng ở đó khi giá không còn tăng không. Một hệ thống có còn chạy được khi phần thưởng đầu cơ yếu đi không. Những thứ đó không phải không thể giả. Nhưng thường khó dựng nhanh hơn bộ tín hiệu bề mặt. Mình cần chặn lại ở đây một chút để bài không trượt sang chỗ quá tay. Mình không nói tín hiệu bề mặt luôn vô nghĩa. Mình cũng không nói dự án polished thì kém hơn dự án thô ráp. Có những dự án rất polished và vẫn rất tốt. Cũng có những dự án nhìn thô nhưng lõi vẫn yếu. Chỗ cần tách không nằm ở đẹp hay xấu. Nó nằm ở mối liên hệ giữa tín hiệu với chất lượng thật. Một tín hiệu bề mặt vẫn có thể hữu ích. Nhưng nó chỉ đáng tin tới mức chi phí bắt chước nó đủ cao và mối liên hệ của nó với chất lượng thật đủ chặt. Nhìn theo cách đó, câu chuyện ở crypto đỡ mơ hồ hơn nhiều. Trong giai đoạn chất lượng thật chưa được xác minh, thị trường có thể không chỉ phản ứng với chất lượng. Nó còn phản ứng với khả năng phát ra những tín hiệu khiến người khác tin rằng chất lượng đang có ở đó. Có một nghiên cứu tổng hợp về đầu tư venture trên 75 nghiên cứu thực nghiệm cho thấy nhà đầu tư thật sự không đọc các tín hiệu định tính theo cách trung tính tuyệt đối. Họ có thiên lệch trong cách cân các tín hiệu đó. Điều này không chứng minh crypto vận hành y hệt venture. Nhưng nó đỡ cho một điểm rộng hơn: khi phải đánh giá những thứ còn nhiều bất định, cách đọc tín hiệu của nhà đầu tư luôn có chọn lọc và có thiên lệch. Đặt vào crypto, cơ chế đó hiện ra khá nhanh. Một dự án nhìn chuyên nghiệp dễ được giả định là đội ngũ cũng chuyên nghiệp hơn. Một founder kể chuyện mạch lạc dễ được giả định là hiểu sản phẩm sâu hơn. Một dự án có backer list mạnh dễ được giả định là đã qua một lớp kiểm định đáng kể hơn. Những bước nhảy này không phải lúc nào cũng sai. Nhưng chúng thường xảy ra trước khi dữ kiện thật kịp xuất hiện. Vì thế, ở giai đoạn sớm, chúng cũng dễ được trả tiền nhiều hơn mức phần lõi đang đỡ được. Đó là lý do mình không thích nhìn hiện tượng này bằng giọng đạo đức. Nói thị trường bị lừa bởi vẻ ngoài nghe rất đã, nhưng hơi nông. Trong nhiều tình huống, thị trường buộc phải dùng proxy trước khi nó có thể kiểm tra phần lõi. Đó là phản ứng tự nhiên của một hệ thống thiếu thông tin. Nhưng phản ứng đó không đúng mãi. Có lúc signal bề mặt đủ để khởi động niềm tin. Nó kéo được thêm chú ý, thêm thanh khoản, thêm người kể tiếp câu chuyện. Nhưng tới lúc giá không còn tăng đều, thời gian chờ câu trả lời dài hơn, và việc tiếp tục tin vào câu chuyện trở nên tốn kém hơn, thị trường thường đổi câu hỏi. Nó không còn chỉ hỏi dự án này trông có đúng không. Nó bắt đầu hỏi thứ gì đang thật sự đỡ cho nó. Khi câu hỏi đổi, giá trị của bộ proxy cũ cũng đổi theo. Vì vậy, điều đáng hỏi khi nhìn một dự án crypto không phải chỉ là nó có signal hay không. Cái đáng hỏi hơn là signal đó đang đại diện cho cái gì. Nó gần với chất lượng thật tới đâu. Và nếu một đội kém chất lượng muốn bắt chước nó, họ phải trả giá đắt tới mức nào. Nếu chi phí bắt chước thấp, thì khả năng cao là thứ thị trường đang trả tiền cho vẫn mới chỉ là bề mặt của chất lượng. #0xdungbui

[D's Market #185] Vì sao thị trường thường trả tiền cho bề mặt của chất lượng trước?

Nhiều người ở thị trường này chắc từng gặp cảm giác đó.
Mình nhìn vào một dự án và thấy mọi thứ đều đúng chuẩn. Giao diện sạch. Bộ nhận diện gọn. Người kể chuyện đủ tự tin. Quỹ đứng sau đủ đẹp để chụp màn hình. Dòng thời gian cũng được sắp rất khéo. Tất cả tạo ra một cảm giác yên tâm, như thể dự án này đã được thị trường xác nhận phần nào rồi.
Nhưng nhìn thêm một lúc, mình bắt đầu thấy chỗ lệch.
Thứ đang hiện ra trước mắt có thể chưa phải là chất lượng. Nó có thể chỉ là bộ tín hiệu khiến chất lượng trông như đang ở đó.
Điểm này đáng nhìn vì nó không chỉ nói về một dự án cụ thể. Nó chạm vào cách thị trường vận hành khi thông tin còn thiếu. Không phải thị trường ngu. Cũng không phải cái gì trông đẹp cũng rỗng. Vấn đề là thị trường thường phải ra quyết định trước khi kiểm tra được chất lượng thật. Khi chưa nhìn thấy lõi, nó buộc phải bám vào thứ quan sát được trước.
Taleb có một ví dụ khá gắt để mở cửa vào chỗ này. Ông nói rằng nếu phải chọn giữa hai bác sĩ phẫu thuật đều đủ điều kiện, ta nên nghiêng về người trông ít giống “phiên bản Hollywood của bác sĩ phẫu thuật” hơn. Ý đó không chứng minh gì trực tiếp cho crypto. Nhưng nó chạm đúng một phản xạ rất quen của con người: ta dễ đọc bề ngoài như dấu hiệu của năng lực, rồi để phần còn lại đi theo.
Nhìn sang thị trường, câu hỏi sáng hơn. Khi hai bên không có cùng thông tin, một bên phải phát tín hiệu, và bên kia phải diễn giải tín hiệu đó để ra quyết định. Tổng quan kinh điển về signaling theory mô tả đúng bài toán đó, đồng thời nhắc khá rõ rằng trọng tâm của lý thuyết nằm ở tín hiệu có chi phí, còn các dạng giao tiếp rẻ hơn như cheap talk là một chuyện khác. Nói ngắn hơn, vấn đề không nằm ở chỗ có tín hiệu hay không. Vấn đề nằm ở chỗ tín hiệu đó đắt tới đâu để bắt chước, và nó nói được bao nhiêu về chất lượng thật.
Kéo logic này sang crypto, mình chỉ dám nói trong một phạm vi hẹp hơn. Ở nhiều ngách còn sớm, nhất là khi sản phẩm, dòng tiền thật, hay độ bền của incentive còn chưa lộ rõ, thị trường không thiếu tín hiệu. Thứ hiếm hơn thường là những tín hiệu vừa khó làm giả, vừa đủ gần với chất lượng thật.
Một giao diện đẹp có thể hữu ích. Nhưng nó tương đối rẻ để làm. Một narrative đi đúng trend có thể kéo được chú ý. Nhưng nó cũng tương đối rẻ để kể. Cảm giác “dự án này rất institutional” nhiều khi cũng có thể được dựng lên bằng một tổ hợp hình ảnh, ngôn ngữ và social proof quen thuộc.
Trong khi đó, những thứ gần với chất lượng thật hơn thường lộ ra chậm hơn. Người dùng có quay lại không. Incentive có tự cắn vào chính mình không. Đội ngũ có còn đứng ở đó khi giá không còn tăng không. Một hệ thống có còn chạy được khi phần thưởng đầu cơ yếu đi không. Những thứ đó không phải không thể giả. Nhưng thường khó dựng nhanh hơn bộ tín hiệu bề mặt.
Mình cần chặn lại ở đây một chút để bài không trượt sang chỗ quá tay.
Mình không nói tín hiệu bề mặt luôn vô nghĩa. Mình cũng không nói dự án polished thì kém hơn dự án thô ráp. Có những dự án rất polished và vẫn rất tốt. Cũng có những dự án nhìn thô nhưng lõi vẫn yếu. Chỗ cần tách không nằm ở đẹp hay xấu. Nó nằm ở mối liên hệ giữa tín hiệu với chất lượng thật. Một tín hiệu bề mặt vẫn có thể hữu ích. Nhưng nó chỉ đáng tin tới mức chi phí bắt chước nó đủ cao và mối liên hệ của nó với chất lượng thật đủ chặt.
Nhìn theo cách đó, câu chuyện ở crypto đỡ mơ hồ hơn nhiều.
Trong giai đoạn chất lượng thật chưa được xác minh, thị trường có thể không chỉ phản ứng với chất lượng. Nó còn phản ứng với khả năng phát ra những tín hiệu khiến người khác tin rằng chất lượng đang có ở đó.
Có một nghiên cứu tổng hợp về đầu tư venture trên 75 nghiên cứu thực nghiệm cho thấy nhà đầu tư thật sự không đọc các tín hiệu định tính theo cách trung tính tuyệt đối. Họ có thiên lệch trong cách cân các tín hiệu đó. Điều này không chứng minh crypto vận hành y hệt venture. Nhưng nó đỡ cho một điểm rộng hơn: khi phải đánh giá những thứ còn nhiều bất định, cách đọc tín hiệu của nhà đầu tư luôn có chọn lọc và có thiên lệch.
Đặt vào crypto, cơ chế đó hiện ra khá nhanh. Một dự án nhìn chuyên nghiệp dễ được giả định là đội ngũ cũng chuyên nghiệp hơn. Một founder kể chuyện mạch lạc dễ được giả định là hiểu sản phẩm sâu hơn. Một dự án có backer list mạnh dễ được giả định là đã qua một lớp kiểm định đáng kể hơn. Những bước nhảy này không phải lúc nào cũng sai. Nhưng chúng thường xảy ra trước khi dữ kiện thật kịp xuất hiện. Vì thế, ở giai đoạn sớm, chúng cũng dễ được trả tiền nhiều hơn mức phần lõi đang đỡ được.
Đó là lý do mình không thích nhìn hiện tượng này bằng giọng đạo đức. Nói thị trường bị lừa bởi vẻ ngoài nghe rất đã, nhưng hơi nông. Trong nhiều tình huống, thị trường buộc phải dùng proxy trước khi nó có thể kiểm tra phần lõi. Đó là phản ứng tự nhiên của một hệ thống thiếu thông tin.
Nhưng phản ứng đó không đúng mãi.
Có lúc signal bề mặt đủ để khởi động niềm tin. Nó kéo được thêm chú ý, thêm thanh khoản, thêm người kể tiếp câu chuyện. Nhưng tới lúc giá không còn tăng đều, thời gian chờ câu trả lời dài hơn, và việc tiếp tục tin vào câu chuyện trở nên tốn kém hơn, thị trường thường đổi câu hỏi. Nó không còn chỉ hỏi dự án này trông có đúng không. Nó bắt đầu hỏi thứ gì đang thật sự đỡ cho nó.
Khi câu hỏi đổi, giá trị của bộ proxy cũ cũng đổi theo.
Vì vậy, điều đáng hỏi khi nhìn một dự án crypto không phải chỉ là nó có signal hay không.
Cái đáng hỏi hơn là signal đó đang đại diện cho cái gì. Nó gần với chất lượng thật tới đâu. Và nếu một đội kém chất lượng muốn bắt chước nó, họ phải trả giá đắt tới mức nào.
Nếu chi phí bắt chước thấp, thì khả năng cao là thứ thị trường đang trả tiền cho vẫn mới chỉ là bề mặt của chất lượng.
#0xdungbui
Zobacz tłumaczenie
AI có thể làm mỏng doanh nghiệp mà không làm doanh nghiệp biến mất. Nghe lạ, nhưng chỉ cần tách doanh nghiệp ra thành 2 lớp: Lớp điều phối: tìm đối tác, thương lượng, giao việc, theo dõi, xử lý lỗi Lớp tổ chức: giữ tài sản, đứng tên, cấp quyền, ghi nhận cam kết, chịu trách nhiệm Phần AI đang bào mòn trước hết là lớp điều phối. Nếu AI làm việc tìm kiếm, thương lượng và thực thi rẻ hơn, một phần việc có thể đi ra ngoài doanh nghiệp. Nhưng điều phối rẻ hơn chưa tự tạo ra một tác thể mới có thể giữ tài sản, hành động trong phạm vi quyền rõ ràng, và để lại một lịch sử đủ tin để bên khác dựa vào. Đó là chỗ blockchain chỉ bắt đầu có ý nghĩa, nếu nó có ý nghĩa. Không phải như “trí thông minh”. Mà như một lớp hạ tầng mỏng cho phần tổ chức: giữ tài sản số, thi hành quy tắc, ủy quyền hành động, ghi lại cam kết. Vì thế, câu hỏi đáng nhìn không còn là: AI có thay doanh nghiệp không? Câu hỏi đáng nhìn hơn là: chức năng nào của doanh nghiệp đang rẻ đi ở tầng điều phối, chức năng nào có thể được mã hóa ở tầng tổ chức, và chức năng nào vẫn phải ở lại với governance kiểu cũ?
AI có thể làm mỏng doanh nghiệp mà không làm doanh nghiệp biến mất.
Nghe lạ, nhưng chỉ cần tách doanh nghiệp ra thành 2 lớp:
Lớp điều phối: tìm đối tác, thương lượng, giao việc, theo dõi, xử lý lỗi
Lớp tổ chức: giữ tài sản, đứng tên, cấp quyền, ghi nhận cam kết, chịu trách nhiệm
Phần AI đang bào mòn trước hết là lớp điều phối.
Nếu AI làm việc tìm kiếm, thương lượng và thực thi rẻ hơn, một phần việc có thể đi ra ngoài doanh nghiệp.
Nhưng điều phối rẻ hơn chưa tự tạo ra một tác thể mới có thể giữ tài sản, hành động trong phạm vi quyền rõ ràng, và để lại một lịch sử đủ tin để bên khác dựa vào.
Đó là chỗ blockchain chỉ bắt đầu có ý nghĩa, nếu nó có ý nghĩa.
Không phải như “trí thông minh”.
Mà như một lớp hạ tầng mỏng cho phần tổ chức: giữ tài sản số, thi hành quy tắc, ủy quyền hành động, ghi lại cam kết.
Vì thế, câu hỏi đáng nhìn không còn là:
AI có thay doanh nghiệp không?
Câu hỏi đáng nhìn hơn là:
chức năng nào của doanh nghiệp đang rẻ đi ở tầng điều phối, chức năng nào có thể được mã hóa ở tầng tổ chức, và chức năng nào vẫn phải ở lại với governance kiểu cũ?
0xdungbui
·
--
[D's Market #184] AI zubaża warstwę koordynacji, blockchain ma sens tylko na warstwie organizacyjnej.
Często mówimy o przedsiębiorstwie jako o całości. Jednak w kontekście AI i blockchain, takie spojrzenie zaciemnia miejsce, które się zmienia. Aby lepiej to zobaczyć, chciałbym rozdzielić to na dwie warstwy.
Jedna warstwa zajmuje się koordynacją pracy przez transakcje: znajdowanie partnerów, negocjowanie warunków, przydzielanie zadań, monitorowanie, korygowanie błędów, zmiana wykonawcy w razie potrzeby. Druga warstwa zajmuje się organizacją transakcji: kto jest właścicielem, kto przechowuje aktywa, kto ma prawo działać w jakim zakresie, a w przypadku problemów, gdzie kończy się odpowiedzialność. Nie twierdzę, że Coase rozdzielił to dokładnie w ten sposób. Po prostu rozdzielam to, aby lepiej zobaczyć, gdzie AI i blockchain się stykają.
Article
[D's Market #184] AI zubaża warstwę koordynacji, blockchain ma sens tylko na warstwie organizacyjnej.Często mówimy o przedsiębiorstwie jako o całości. Jednak w kontekście AI i blockchain, takie spojrzenie zaciemnia miejsce, które się zmienia. Aby lepiej to zobaczyć, chciałbym rozdzielić to na dwie warstwy. Jedna warstwa zajmuje się koordynacją pracy przez transakcje: znajdowanie partnerów, negocjowanie warunków, przydzielanie zadań, monitorowanie, korygowanie błędów, zmiana wykonawcy w razie potrzeby. Druga warstwa zajmuje się organizacją transakcji: kto jest właścicielem, kto przechowuje aktywa, kto ma prawo działać w jakim zakresie, a w przypadku problemów, gdzie kończy się odpowiedzialność. Nie twierdzę, że Coase rozdzielił to dokładnie w ten sposób. Po prostu rozdzielam to, aby lepiej zobaczyć, gdzie AI i blockchain się stykają.

[D's Market #184] AI zubaża warstwę koordynacji, blockchain ma sens tylko na warstwie organizacyjnej.

Często mówimy o przedsiębiorstwie jako o całości. Jednak w kontekście AI i blockchain, takie spojrzenie zaciemnia miejsce, które się zmienia. Aby lepiej to zobaczyć, chciałbym rozdzielić to na dwie warstwy.
Jedna warstwa zajmuje się koordynacją pracy przez transakcje: znajdowanie partnerów, negocjowanie warunków, przydzielanie zadań, monitorowanie, korygowanie błędów, zmiana wykonawcy w razie potrzeby. Druga warstwa zajmuje się organizacją transakcji: kto jest właścicielem, kto przechowuje aktywa, kto ma prawo działać w jakim zakresie, a w przypadku problemów, gdzie kończy się odpowiedzialność. Nie twierdzę, że Coase rozdzielił to dokładnie w ten sposób. Po prostu rozdzielam to, aby lepiej zobaczyć, gdzie AI i blockchain się stykają.
Kiedy agenci AI przestaną być tylko zwykłym narzędziem wewnętrznym, a zaczną powodować, że koszty korzystania z rynku będą na tyle niskie, że zmniejszą granice przedsiębiorstwa? AI może przekształcić przedsiębiorstwo, zanim zastąpi pracowników. Wartością do obserwacji nie jest to, czy AI jest lepsze od ludzi. Wartością do obserwacji jest: kiedy rynek stanie się wystarczająco tani, wystarczająco wiarygodny, wystarczająco weryfikowalny, aby zastąpić część pracy koordynacyjnej, którą firma musiała wcześniej przechowywać wewnątrz. Pomyśl o menedżerze zakupów. Jego zadaniem nie jest tylko pytanie o cenę. Musi znaleźć dostawcę, porównać warunki, renegocjować, śledzić dostawy, a następnie radzić sobie w przypadku problemów. Ta rola istnieje częściowo dlatego, że korzystanie z rynku w tych sprawach wciąż jest drogie. Jeśli agent AI tylko przyspiesza proces, firma pozostaje prawie taka sama. Ale jeśli może porównywać, negocjować, śledzić i weryfikować wystarczająco tanio, wystarczająco stabilnie, to granice przedsiębiorstwa zaczynają się cofać. Przedsiębiorstwo może nie zniknąć. Ale część z niego może istnieć tylko dlatego, że rynek był wcześniej zbyt drogi, aby z niego korzystać.
Kiedy agenci AI przestaną być tylko zwykłym narzędziem wewnętrznym, a zaczną powodować, że koszty korzystania z rynku będą na tyle niskie, że zmniejszą granice przedsiębiorstwa?
AI może przekształcić przedsiębiorstwo, zanim zastąpi pracowników.
Wartością do obserwacji nie jest to, czy AI jest lepsze od ludzi. Wartością do obserwacji jest: kiedy rynek stanie się wystarczająco tani, wystarczająco wiarygodny, wystarczająco weryfikowalny, aby zastąpić część pracy koordynacyjnej, którą firma musiała wcześniej przechowywać wewnątrz.
Pomyśl o menedżerze zakupów. Jego zadaniem nie jest tylko pytanie o cenę. Musi znaleźć dostawcę, porównać warunki, renegocjować, śledzić dostawy, a następnie radzić sobie w przypadku problemów.
Ta rola istnieje częściowo dlatego, że korzystanie z rynku w tych sprawach wciąż jest drogie.
Jeśli agent AI tylko przyspiesza proces, firma pozostaje prawie taka sama. Ale jeśli może porównywać, negocjować, śledzić i weryfikować wystarczająco tanio, wystarczająco stabilnie, to granice przedsiębiorstwa zaczynają się cofać.
Przedsiębiorstwo może nie zniknąć. Ale część z niego może istnieć tylko dlatego, że rynek był wcześniej zbyt drogi, aby z niego korzystać.
0xdungbui
·
--
[D's Market #183] Kiedy agent AI zaciera granice przedsiębiorstwa?
Wyobraź sobie menedżera zakupów w firmie produkcyjnej.
On nie tylko pyta o cenę. Musi znaleźć dostawcę, porównać warunki, monitorować dostawy, renegocjować, gdy warunki się zmieniają, a następnie radzić sobie, gdy jeden z ogniw nie wywiązuje się ze zobowiązań. Ta rola istnieje częściowo dlatego, że ciągłe korzystanie z rynku do tych zadań wciąż generuje koszty.
Ronald Coase patrzył na przedsiębiorstwo z tej właściwej perspektywy. Jego zdaniem rynek nie jest bezużyteczny. Jego intencją było użycie mechanizmu cenowego, który nie jest darmowy. Samo poszukiwanie cen, negocjowanie, sporządzanie umów, kontrolowanie i rozwiązywanie sporów to już rodzaj kosztu. Kiedy te koszty stają się wystarczająco wysokie, niektóre zadania w przedsiębiorstwie są tańsze do wykonania niż przez rynek. To jest bardzo ważna część jego wyjaśnienia, dlaczego przedsiębiorstwa istnieją.
Article
[D's Market #183] Kiedy agent AI zaciera granice przedsiębiorstwa?Wyobraź sobie menedżera zakupów w firmie produkcyjnej. On nie tylko pyta o cenę. Musi znaleźć dostawcę, porównać warunki, monitorować dostawy, renegocjować, gdy warunki się zmieniają, a następnie radzić sobie, gdy jeden z ogniw nie wywiązuje się ze zobowiązań. Ta rola istnieje częściowo dlatego, że ciągłe korzystanie z rynku do tych zadań wciąż generuje koszty. Ronald Coase patrzył na przedsiębiorstwo z tej właściwej perspektywy. Jego zdaniem rynek nie jest bezużyteczny. Jego intencją było użycie mechanizmu cenowego, który nie jest darmowy. Samo poszukiwanie cen, negocjowanie, sporządzanie umów, kontrolowanie i rozwiązywanie sporów to już rodzaj kosztu. Kiedy te koszty stają się wystarczająco wysokie, niektóre zadania w przedsiębiorstwie są tańsze do wykonania niż przez rynek. To jest bardzo ważna część jego wyjaśnienia, dlaczego przedsiębiorstwa istnieją.

[D's Market #183] Kiedy agent AI zaciera granice przedsiębiorstwa?

Wyobraź sobie menedżera zakupów w firmie produkcyjnej.
On nie tylko pyta o cenę. Musi znaleźć dostawcę, porównać warunki, monitorować dostawy, renegocjować, gdy warunki się zmieniają, a następnie radzić sobie, gdy jeden z ogniw nie wywiązuje się ze zobowiązań. Ta rola istnieje częściowo dlatego, że ciągłe korzystanie z rynku do tych zadań wciąż generuje koszty.
Ronald Coase patrzył na przedsiębiorstwo z tej właściwej perspektywy. Jego zdaniem rynek nie jest bezużyteczny. Jego intencją było użycie mechanizmu cenowego, który nie jest darmowy. Samo poszukiwanie cen, negocjowanie, sporządzanie umów, kontrolowanie i rozwiązywanie sporów to już rodzaj kosztu. Kiedy te koszty stają się wystarczająco wysokie, niektóre zadania w przedsiębiorstwie są tańsze do wykonania niż przez rynek. To jest bardzo ważna część jego wyjaśnienia, dlaczego przedsiębiorstwa istnieją.
Najtrudniejszy test dla osoby trzymającej kryptowaluty często nie zaczyna się, gdy następuje gwałtowny spadek. Zaczyna się, gdy nie dzieje się nic. Nie ma pompowania. Nie ma krachu. To tylko okres, w którym cena nie rośnie już regularnie, aby dalej uspokajać Twoją wiarę. Na rynku wzrostowym, słaba decyzja nadal może przynieść zyski. Szybkie zakupy wciąż przynoszą zyski. Słabe portfele wciąż rosną dzięki ogólnemu przepływowi pieniędzy. To jest pułapka. Krótkoterminowy wynik może potwierdzić emocje. To jeszcze nie potwierdza jakości argumentu trzymania. Gdy cena przestaje być oparciem, pytanie, które warto zadać, nie brzmi: czy wciąż wierzę? Ale: na czym opiera się ta decyzja o trzymaniu? Na danych, założeniach, nadziei, czy inercji? Jeśli możesz powiedzieć zwykłymi słowami: czy trzymam, dlaczego to trzymam, skąd może pochodzić wartość, a co się zdarzy, to muszę zmienić zdanie, to ta wiara wciąż ma fundament. A jeśli to, co trzymasz, głównie zależy od niejasnej nadziei lub inercji z poprzedniego cyklu, rynek często szybko ujawnia tę słabą część. Cichy rynek nie decyduje sam, kto ma rację, a kto nie. Ale często ujawnia coś bardziej prawdziwego: kiedy cena już nie wspiera Twojej wiary, czy powód trzymania wciąż się utrzyma?
Najtrudniejszy test dla osoby trzymającej kryptowaluty często nie zaczyna się, gdy następuje gwałtowny spadek.
Zaczyna się, gdy nie dzieje się nic.
Nie ma pompowania. Nie ma krachu. To tylko okres, w którym cena nie rośnie już regularnie, aby dalej uspokajać Twoją wiarę.
Na rynku wzrostowym, słaba decyzja nadal może przynieść zyski. Szybkie zakupy wciąż przynoszą zyski. Słabe portfele wciąż rosną dzięki ogólnemu przepływowi pieniędzy.
To jest pułapka.
Krótkoterminowy wynik może potwierdzić emocje. To jeszcze nie potwierdza jakości argumentu trzymania.
Gdy cena przestaje być oparciem, pytanie, które warto zadać, nie brzmi: czy wciąż wierzę?
Ale: na czym opiera się ta decyzja o trzymaniu?
Na danych, założeniach, nadziei, czy inercji?
Jeśli możesz powiedzieć zwykłymi słowami:
czy trzymam,
dlaczego to trzymam,
skąd może pochodzić wartość,
a co się zdarzy, to muszę zmienić zdanie,
to ta wiara wciąż ma fundament.
A jeśli to, co trzymasz, głównie zależy od niejasnej nadziei lub inercji z poprzedniego cyklu, rynek często szybko ujawnia tę słabą część.
Cichy rynek nie decyduje sam, kto ma rację, a kto nie.
Ale często ujawnia coś bardziej prawdziwego:
kiedy cena już nie wspiera Twojej wiary, czy powód trzymania wciąż się utrzyma?
0xdungbui
·
--
[D's Market #182] Gdy cena przestaje rosnąć, czy twoja wiara w posiadanie nadal jest silna?
Ten artykuł skierowany jest do osób trzymających aktywa w perspektywie średnioterminowej lub długoterminowej, nie jest przeznaczony dla krótkoterminowych traderów.
Tutaj „rynek uśpiony” nie jest stałym modelem technicznym. Używam go, aby określić etap, w którym cena nie rośnie wystarczająco długo, aby ciągle potwierdzać wiarę posiadaczy. „Wiara w posiadanie” to również nie jest uczucie lubienia jakiegoś aktywa. To powód, dla którego nadal je trzymasz, gdy krótkoterminowe nagrody z ceny zaczynają słabnąć.
Article
[D's Market #182] Gdy cena przestaje rosnąć, czy twoja wiara w posiadanie nadal jest silna?Ten artykuł skierowany jest do osób trzymających aktywa w perspektywie średnioterminowej lub długoterminowej, nie jest przeznaczony dla krótkoterminowych traderów. Tutaj „rynek uśpiony” nie jest stałym modelem technicznym. Używam go, aby określić etap, w którym cena nie rośnie wystarczająco długo, aby ciągle potwierdzać wiarę posiadaczy. „Wiara w posiadanie” to również nie jest uczucie lubienia jakiegoś aktywa. To powód, dla którego nadal je trzymasz, gdy krótkoterminowe nagrody z ceny zaczynają słabnąć.

[D's Market #182] Gdy cena przestaje rosnąć, czy twoja wiara w posiadanie nadal jest silna?

Ten artykuł skierowany jest do osób trzymających aktywa w perspektywie średnioterminowej lub długoterminowej, nie jest przeznaczony dla krótkoterminowych traderów.
Tutaj „rynek uśpiony” nie jest stałym modelem technicznym. Używam go, aby określić etap, w którym cena nie rośnie wystarczająco długo, aby ciągle potwierdzać wiarę posiadaczy. „Wiara w posiadanie” to również nie jest uczucie lubienia jakiegoś aktywa. To powód, dla którego nadal je trzymasz, gdy krótkoterminowe nagrody z ceny zaczynają słabnąć.
Im więcej nowych aplikacji widzę, tym bardziej mam wyraźne uczucie, że powierzchnia produktu staje się mniej rzadka. AI niekoniecznie sprawia, że aplikacja traci wartość użytkową od razu. Ale może sprawić, że aplikacja straci wartość sygnału szybciej. Wcześniej, sama obecność działającej aplikacji, z odpowiednim interfejsem i płynnością, była wystarczająca, aby rynek dodał punkty. Nie udowodniło to całej wartości. Ale pokazało, że projekt przeszedł przez pewien poziom tarcia, aby przekształcić pomysł w produkt. Kiedy AI sprawia, że ta warstwa jest łatwiejsza do zbudowania, ten sygnał słabnie. A tutaj zaczyna się kłopot z kryptowalutami. Niektóre tokeny były kiedyś częściowo wspierane przez uczucie „mamy produkt”. Ale jeśli część, którą użytkownicy widzą, może być teraz zbudowana dość szybko, rynek zacznie pytać dokładniej: Co ten token opiera się na, co jest trudniejsze do skopiowania niż sama ta aplikacja? Jeśli za tym stoją płynność, dystrybucja, zaufanie, dane lub prawo do dostępu do strumienia pieniędzy, historia nadal może się utrzymać. Ale jeśli aplikacja jest głównie tylko warstwą prezentacyjną narracji, to AI może sprawić, że odległość między powierzchnią a rdzeniem stanie się widoczna szybciej. Następne pytanie prawdopodobnie nie będzie brzmiało: czy ten projekt ma już aplikację. Ale: jeśli aplikacja nie jest już rzadka, co za nią wciąż jest wystarczająco rzadkie, aby podtrzymać wartość tokena? 👉 [D's Market 181](https://www.binance.com/vn/square/post/309222350323889?sqb=1)
Im więcej nowych aplikacji widzę, tym bardziej mam wyraźne uczucie, że powierzchnia produktu staje się mniej rzadka.
AI niekoniecznie sprawia, że aplikacja traci wartość użytkową od razu. Ale może sprawić, że aplikacja straci wartość sygnału szybciej.
Wcześniej, sama obecność działającej aplikacji, z odpowiednim interfejsem i płynnością, była wystarczająca, aby rynek dodał punkty. Nie udowodniło to całej wartości. Ale pokazało, że projekt przeszedł przez pewien poziom tarcia, aby przekształcić pomysł w produkt.
Kiedy AI sprawia, że ta warstwa jest łatwiejsza do zbudowania, ten sygnał słabnie.
A tutaj zaczyna się kłopot z kryptowalutami.
Niektóre tokeny były kiedyś częściowo wspierane przez uczucie „mamy produkt”. Ale jeśli część, którą użytkownicy widzą, może być teraz zbudowana dość szybko, rynek zacznie pytać dokładniej:
Co ten token opiera się na, co jest trudniejsze do skopiowania niż sama ta aplikacja?
Jeśli za tym stoją płynność, dystrybucja, zaufanie, dane lub prawo do dostępu do strumienia pieniędzy, historia nadal może się utrzymać.
Ale jeśli aplikacja jest głównie tylko warstwą prezentacyjną narracji, to AI może sprawić, że odległość między powierzchnią a rdzeniem stanie się widoczna szybciej.
Następne pytanie prawdopodobnie nie będzie brzmiało: czy ten projekt ma już aplikację.
Ale: jeśli aplikacja nie jest już rzadka, co za nią wciąż jest wystarczająco rzadkie, aby podtrzymać wartość tokena?

👉 D's Market 181
Article
[D's Market #181] Kiedy aplikacje przestają być rzadkie, rynek zada tokenowi trudniejsze pytanieMam coraz większe wrażenie, że spotykam się z nowymi aplikacjami. Nie do końca jest „to fajne”. Nie do końca jest „AI naprawdę przerażające”. Przypomina to bardziej subtelne stwierdzenie: część mnie, którą widzę tutaj, nie jest już tak trudna do zbudowania jak wcześniej. To uczucie nie pojawiło się naturalnie. OpenAI wprowadziło aplikacje bezpośrednio do ChatGPT. GitHub Spark opisuje to dość jasno, że użytkownicy mogą mówić w języku naturalnym, aby otrzymać aplikację webową, a następnie wdrożyć ją z mniejszym oporem niż wcześniej. Replit również podąża w tym samym kierunku: od opisu słownego do działającej aplikacji lub strony internetowej.

[D's Market #181] Kiedy aplikacje przestają być rzadkie, rynek zada tokenowi trudniejsze pytanie

Mam coraz większe wrażenie, że spotykam się z nowymi aplikacjami.
Nie do końca jest „to fajne”. Nie do końca jest „AI naprawdę przerażające”.
Przypomina to bardziej subtelne stwierdzenie: część mnie, którą widzę tutaj, nie jest już tak trudna do zbudowania jak wcześniej.
To uczucie nie pojawiło się naturalnie. OpenAI wprowadziło aplikacje bezpośrednio do ChatGPT. GitHub Spark opisuje to dość jasno, że użytkownicy mogą mówić w języku naturalnym, aby otrzymać aplikację webową, a następnie wdrożyć ją z mniejszym oporem niż wcześniej. Replit również podąża w tym samym kierunku: od opisu słownego do działającej aplikacji lub strony internetowej.
W kryptowalutach jest dźwignia, która często psuje długoterminową grę, a nie leży w pierwszym błędzie. Często opowiadamy historie o wypaleniu konta jak o problemie charakterologicznym: chciwość, brak dyscypliny, niedoświadczenie. Ta narracja nie jest błędna. Ale brakuje jej połowy. Druga połowa leży w strukturze gry. W kontraktach perpetual futures i łatwych do likwidacji pozycjach, początkowy błąd często nie pozostaje na swoim pierwotnym rozmiarze. Dźwignia i zmienność zmuszają graczy do podejmowania decyzji w coraz gorszym stanie. Od błędów analitycznych do błędów behawioralnych. A potem od błędów behawioralnych do długoterminowych szkód. To jest ruin. Nie tylko duża strata. Ale także utrata kapitału, zniekształcenie psychiki, a potem całkowite zepsucie sposobu, w jaki działamy w przyszłości. Dlatego problem nie dotyczy tylko „niebezpiecznej dźwigni”. Problem polega na tym, że istnieją struktury rynkowe, które mogą przekształcić błąd, który można naprawić, w coś, co przerywa całą długą drogę. Dlatego pytanie, które należy zadać, nie brzmi: ile można zarobić na tej okazji. Ale: w części rynku, w której gram, który błąd jest tylko błędem, a który błąd zostanie wzmocniony przez strukturę gry, stając się ruiną?
W kryptowalutach jest dźwignia, która często psuje długoterminową grę, a nie leży w pierwszym błędzie.
Często opowiadamy historie o wypaleniu konta jak o problemie charakterologicznym: chciwość, brak dyscypliny, niedoświadczenie. Ta narracja nie jest błędna. Ale brakuje jej połowy.
Druga połowa leży w strukturze gry.
W kontraktach perpetual futures i łatwych do likwidacji pozycjach, początkowy błąd często nie pozostaje na swoim pierwotnym rozmiarze. Dźwignia i zmienność zmuszają graczy do podejmowania decyzji w coraz gorszym stanie. Od błędów analitycznych do błędów behawioralnych. A potem od błędów behawioralnych do długoterminowych szkód.
To jest ruin.
Nie tylko duża strata. Ale także utrata kapitału, zniekształcenie psychiki, a potem całkowite zepsucie sposobu, w jaki działamy w przyszłości.
Dlatego problem nie dotyczy tylko „niebezpiecznej dźwigni”. Problem polega na tym, że istnieją struktury rynkowe, które mogą przekształcić błąd, który można naprawić, w coś, co przerywa całą długą drogę.
Dlatego pytanie, które należy zadać, nie brzmi: ile można zarobić na tej okazji.
Ale: w części rynku, w której gram, który błąd jest tylko błędem, a który błąd zostanie wzmocniony przez strukturę gry, stając się ruiną?
Article
[D’s Market #180] W krypto z dźwignią, to co zabija długoterminowo, często nie leży w pierwszym błędzieCzęsto opowiadamy historie o wypaleniu konta jako o problemie charakteru. Z powodu chciwości. Z powodu braku dyscypliny. Z powodu niewiedzy, co się robi. Ta narracja nie jest błędna. Ale zabiera połowę problemu. Druga połowa leży w samej strukturze gry. Ten artykuł nie mówi o wszystkich sposobach uczestnictwa w krypto w ten sam sposób. Najbardziej dotyczy to części z dźwignią, szczególnie wieczystych kontraktów futures i pozycji łatwych do likwidacji. W tej części, początkowy błąd, który wydaje się łatwy do naprawienia, często nie pozostaje w pierwotnym rozmiarze. Jest wzmacniany.

[D’s Market #180] W krypto z dźwignią, to co zabija długoterminowo, często nie leży w pierwszym błędzie

Często opowiadamy historie o wypaleniu konta jako o problemie charakteru. Z powodu chciwości. Z powodu braku dyscypliny. Z powodu niewiedzy, co się robi. Ta narracja nie jest błędna. Ale zabiera połowę problemu.
Druga połowa leży w samej strukturze gry.
Ten artykuł nie mówi o wszystkich sposobach uczestnictwa w krypto w ten sam sposób. Najbardziej dotyczy to części z dźwignią, szczególnie wieczystych kontraktów futures i pozycji łatwych do likwidacji. W tej części, początkowy błąd, który wydaje się łatwy do naprawienia, często nie pozostaje w pierwotnym rozmiarze. Jest wzmacniany.
AI może być odpowiednie dla kryptowalut przed ludźmi. Nie dlatego, że „agent to nowy użytkownik.” Prawdziwa różnica leży między oprogramowaniem, które tylko daje sugestie, a oprogramowaniem z budżetem, które może samodzielnie wydawać pieniądze na wykonanie zadania. Większość ludzi pomija to rozróżnienie. Słyszą AI + płatności i natychmiast myślą o kryptowalutach. Jednak większość agentów dzisiaj wciąż jest tylko koordynatorami. Wywołują narzędzia i dystrybuują zadania. Rzeczywista akcja ekonomiczna wciąż leży gdzie indziej. Dlatego nazywanie ich nowym rodzajem użytkowników kryptowalut wciąż jest przedwczesne. Istotny próg jest węższy: zdolność do wydawania. Gdy oprogramowanie może samodzielnie decydować, kiedy płacić, problem ulegnie zmianie. W tym momencie pytanie nie jest już tylko „czy jest wystarczająco inteligentne?” Ale staje się: jak przechowuje pieniądze, jak wydaje, i jak inne systemy mogą potwierdzić, że płatność została zrealizowana, aby proces mógł się toczyć? To jest mniej ważne, gdy agent kupuje dobra materialne dla użytkownika. Systemy scentralizowane wciąż mogą być tam odpowiednie. Jest to ważniejsze, gdy oprogramowanie kupuje cyfrowe zasoby bezpośrednio w ramach samego zadania. Pomyśl o danych, zasobach obliczeniowych, wywołaniach API, dostępie do narzędzi. Te małe, powtarzające się płatności często odbywają się między stronami, które nie mają wspólnego konta. To tam onchain zaczyna stawać się wartym rozważenia, a nie domyślnie słusznym. Nawet wtedy, to nie jest „AI uratuje kryptowaluty.” Jest to węższe: kryptowaluty mogą być odpowiednie dla oprogramowania wcześniej, w miejscach, gdzie pieniądz musi być częścią logiki, a nie krokiem płatności dodanym na końcu.
AI może być odpowiednie dla kryptowalut przed ludźmi. Nie dlatego, że „agent to nowy użytkownik.” Prawdziwa różnica leży między oprogramowaniem, które tylko daje sugestie, a oprogramowaniem z budżetem, które może samodzielnie wydawać pieniądze na wykonanie zadania.

Większość ludzi pomija to rozróżnienie. Słyszą AI + płatności i natychmiast myślą o kryptowalutach. Jednak większość agentów dzisiaj wciąż jest tylko koordynatorami. Wywołują narzędzia i dystrybuują zadania. Rzeczywista akcja ekonomiczna wciąż leży gdzie indziej.

Dlatego nazywanie ich nowym rodzajem użytkowników kryptowalut wciąż jest przedwczesne. Istotny próg jest węższy: zdolność do wydawania. Gdy oprogramowanie może samodzielnie decydować, kiedy płacić, problem ulegnie zmianie.

W tym momencie pytanie nie jest już tylko „czy jest wystarczająco inteligentne?” Ale staje się: jak przechowuje pieniądze, jak wydaje, i jak inne systemy mogą potwierdzić, że płatność została zrealizowana, aby proces mógł się toczyć?

To jest mniej ważne, gdy agent kupuje dobra materialne dla użytkownika. Systemy scentralizowane wciąż mogą być tam odpowiednie. Jest to ważniejsze, gdy oprogramowanie kupuje cyfrowe zasoby bezpośrednio w ramach samego zadania.

Pomyśl o danych, zasobach obliczeniowych, wywołaniach API, dostępie do narzędzi. Te małe, powtarzające się płatności często odbywają się między stronami, które nie mają wspólnego konta. To tam onchain zaczyna stawać się wartym rozważenia, a nie domyślnie słusznym.

Nawet wtedy, to nie jest „AI uratuje kryptowaluty.” Jest to węższe: kryptowaluty mogą być odpowiednie dla oprogramowania wcześniej, w miejscach, gdzie pieniądz musi być częścią logiki, a nie krokiem płatności dodanym na końcu.
Article
[D’s Market #179] Może crypto pasuje do maszyn zanim pasuje do ludziGranica, która tutaj się rzuca w oczy, nie leży między AI a non-AI. Leży między dwoma bardzo różnymi typami oprogramowania. Jeden typ, który tylko sugeruje. Odpowiada na pytania, pisze e-maile, sugeruje harmonogramy, sugeruje dostawców. Taki typ nie potrzebuje jeszcze portfela. To tylko lepsze oprogramowanie. Drugi typ różni się w jednym znacznie bardziej wrażliwym punkcie: ma przydzielony budżet i ma pozwolenie na wydawanie pieniędzy, aby zakończyć zadanie. Może samodzielnie kupować dane, samodzielnie wynajmować narzędzia, samodzielnie wywoływać płatne API lub samodzielnie płacić za inną usługę, aby zakończyć krok w procesie. W tym momencie, centrum problemu zaczyna się przesuwać. Pytanie nie dotyczy już tylko tego, czy jest wystarczająco inteligentne. Pytanie dotyczy również tego, jak zarządza pieniędzmi, jak wydaje pieniądze i jak inne systemy mogą wiedzieć, że taka wydatki miały miejsce.

[D’s Market #179] Może crypto pasuje do maszyn zanim pasuje do ludzi

Granica, która tutaj się rzuca w oczy, nie leży między AI a non-AI. Leży między dwoma bardzo różnymi typami oprogramowania.
Jeden typ, który tylko sugeruje. Odpowiada na pytania, pisze e-maile, sugeruje harmonogramy, sugeruje dostawców. Taki typ nie potrzebuje jeszcze portfela. To tylko lepsze oprogramowanie.
Drugi typ różni się w jednym znacznie bardziej wrażliwym punkcie: ma przydzielony budżet i ma pozwolenie na wydawanie pieniędzy, aby zakończyć zadanie. Może samodzielnie kupować dane, samodzielnie wynajmować narzędzia, samodzielnie wywoływać płatne API lub samodzielnie płacić za inną usługę, aby zakończyć krok w procesie. W tym momencie, centrum problemu zaczyna się przesuwać. Pytanie nie dotyczy już tylko tego, czy jest wystarczająco inteligentne. Pytanie dotyczy również tego, jak zarządza pieniędzmi, jak wydaje pieniądze i jak inne systemy mogą wiedzieć, że taka wydatki miały miejsce.
Article
[D’s Market #178] Kiedy akcje wchodzą na łańcuch, gdzie skupi się wartość kryptowalut?Czasami w kryptowalutach wystarczy być blisko przyszłości, aby miało to wartość. Część, która ma token, ma swoją historię, i ma słowo „onchain” w zestawie, wystarczy, aby rynek nagrodził to dość hojnym. Niekoniecznie dlatego, że zrealizowało to coś konkretnego. Często tylko dlatego, że jest blisko wielkiej obietnicy: przyjdzie dzień, w którym wszystko wejdzie na łańcuch. Kiedy ta obietnica jest daleko, bliskość do niej również jest użyteczna. Akcje onchain warto dokładnie przeanalizować, ponieważ czynią tę obietnicę mniej niejasną. Tokenizowane akcje są jeszcze małe w porównaniu do tradycyjnego rynku akcji, ale już nie na tyle małe, aby można je było traktować jako demo. RWA.xyz rejestruje tę kategorię na poziomie około 1,08 miliarda USD łącznej wartości; Ondo zajmuje około 60,49%, a xStocks około 23,75%. Kraken również poinformował, że xStocks przekroczyły 25 miliardów USD całkowitego obrotu, z ponad 3,5 miliarda USD aktywności onchain i ponad 80.000 holderów onchain.

[D’s Market #178] Kiedy akcje wchodzą na łańcuch, gdzie skupi się wartość kryptowalut?

Czasami w kryptowalutach wystarczy być blisko przyszłości, aby miało to wartość.
Część, która ma token, ma swoją historię, i ma słowo „onchain” w zestawie, wystarczy, aby rynek nagrodził to dość hojnym. Niekoniecznie dlatego, że zrealizowało to coś konkretnego. Często tylko dlatego, że jest blisko wielkiej obietnicy: przyjdzie dzień, w którym wszystko wejdzie na łańcuch.
Kiedy ta obietnica jest daleko, bliskość do niej również jest użyteczna.
Akcje onchain warto dokładnie przeanalizować, ponieważ czynią tę obietnicę mniej niejasną. Tokenizowane akcje są jeszcze małe w porównaniu do tradycyjnego rynku akcji, ale już nie na tyle małe, aby można je było traktować jako demo. RWA.xyz rejestruje tę kategorię na poziomie około 1,08 miliarda USD łącznej wartości; Ondo zajmuje około 60,49%, a xStocks około 23,75%. Kraken również poinformował, że xStocks przekroczyły 25 miliardów USD całkowitego obrotu, z ponad 3,5 miliarda USD aktywności onchain i ponad 80.000 holderów onchain.
Article
[D’s Market #177] Styl inwestycyjny: wybierz odpowiednią liczbę przed wejściem na drogęNocna jazda autostradą. Wiatr uderza w szybę. Wypukłe lusterka powiększają światła tylne jak spadające gwiazdy. Ten sam zakręt: Ta osoba przyspiesza. Inna hamuje. Krypto też tak jest. Ten sam wstrząs: Osoba dostrzegająca okazję. Osoba słysząca alarm. To, co ważne, to nie jak dużą mamy zmienność. Lecz to: Co zrobisz, gdy zapuka do twoich drzwi? Możesz zareagować instynktownie. Wyprzedaż z powodu strachu przed bólem. Wskocz, bo boisz się stracić falę.

[D’s Market #177] Styl inwestycyjny: wybierz odpowiednią liczbę przed wejściem na drogę

Nocna jazda autostradą.
Wiatr uderza w szybę.
Wypukłe lusterka powiększają światła tylne jak spadające gwiazdy.
Ten sam zakręt:
Ta osoba przyspiesza.
Inna hamuje.
Krypto też tak jest.
Ten sam wstrząs:
Osoba dostrzegająca okazję.
Osoba słysząca alarm.
To, co ważne, to nie jak dużą mamy zmienność.
Lecz to:
Co zrobisz, gdy zapuka do twoich drzwi?
Możesz zareagować instynktownie.
Wyprzedaż z powodu strachu przed bólem.
Wskocz, bo boisz się stracić falę.
Article
[D’s Market #176] Zasady i Strumień Pieniędzy: dwa równoległe strumienie rynku cryptoW crypto są dwa strumienie, które zawsze biegną równolegle. Strumień pieniędzy na powierzchni — uwaga, oczekiwania, plotki. A zasadniczo pod powierzchnią — prawdziwa wartość, prawdziwi użytkownicy, trwały przepływ pieniędzy. Wiedząc, w jakim nurcie płyniesz zdecyduje, czy dotrzesz na brzeg czy odpłyniesz daleko. --- Zasadniczo jest to część, za którą użytkownicy są gotowi zapłacić aby rozwiązać konkretny problem. To oczywista użyteczność. Prawdziwe przychody. Potrzeba powtarzania. To jak fundamenty domu.

[D’s Market #176] Zasady i Strumień Pieniędzy: dwa równoległe strumienie rynku crypto

W crypto są dwa strumienie, które zawsze biegną równolegle.
Strumień pieniędzy na powierzchni — uwaga, oczekiwania, plotki.
A zasadniczo pod powierzchnią — prawdziwa wartość, prawdziwi użytkownicy, trwały przepływ pieniędzy.
Wiedząc, w jakim nurcie płyniesz
zdecyduje, czy dotrzesz na brzeg
czy odpłyniesz daleko.
---
Zasadniczo jest to część, za którą użytkownicy są gotowi zapłacić
aby rozwiązać konkretny problem.
To oczywista użyteczność.
Prawdziwe przychody.
Potrzeba powtarzania.
To jak fundamenty domu.
Zaloguj się, aby odkryć więcej treści
Dołącz do globalnej społeczności użytkowników kryptowalut na Binance Square
⚡️ Uzyskaj najnowsze i przydatne informacje o kryptowalutach.
💬 Dołącz do największej na świecie giełdy kryptowalut.
👍 Odkryj prawdziwe spostrzeżenia od zweryfikowanych twórców.
E-mail / Numer telefonu
Mapa strony
Preferencje dotyczące plików cookie
Regulamin platformy