Binance Square

0xdungbui

I am a trader, and to me, crypto is not a game of chance. My Blog: 0xdungbui.xyz
4 Suivis
227 Abonnés
505 J’aime
92 Partagé(s)
Publications
PINNED
·
--
Article
MON HISTOIREBonjour, je m'appelle Dung, dans la communauté crypto, les gens m'appellent 0xdungbui. Pour moi, le trading de crypto-monnaies n'est pas seulement une question de chiffres ou de graphiques, mais un voyage pour découvrir sa vraie nature. Chaque décision, chaque fluctuation du marché reflète en partie sa propre patience, sa détermination et sa conviction. Les défis m'ont aidé à grandir, non seulement en tant que commerçant mais aussi en tant que personne. Maintenant, je souhaite partager mon histoire, ainsi que les leçons et les expériences que j'ai accumulées tout au long de ce voyage.

MON HISTOIRE

Bonjour, je m'appelle Dung, dans la communauté crypto, les gens m'appellent 0xdungbui.
Pour moi, le trading de crypto-monnaies n'est pas seulement une question de chiffres ou de graphiques, mais un voyage pour découvrir sa vraie nature. Chaque décision, chaque fluctuation du marché reflète en partie sa propre patience, sa détermination et sa conviction.
Les défis m'ont aidé à grandir, non seulement en tant que commerçant mais aussi en tant que personne. Maintenant, je souhaite partager mon histoire, ainsi que les leçons et les expériences que j'ai accumulées tout au long de ce voyage.
Voir la traduction
Trong crypto, câu chuyện nguy hiểm nhất thường là câu chuyện mình kể sau khi đã vào lệnh. Không phải vì mình không biết luật. Mình biết cần có kế hoạch, không để vị thế quá lớn, và phải thoát khi luận điểm sai. Nhưng biết luật khi chưa có tiền trong cuộc rất khác với giữ được luật khi vị thế đã nằm trong tài khoản. Trước khi mua, một tin xấu có thể là dấu hiệu nên tránh. Sau khi mua, chính tin đó lại dễ bị gọi thành nhiễu ngắn hạn, thị trường chưa hiểu, hoặc cơ hội để mua thêm. Dữ kiện chưa chắc đã đổi. Vai trò của mình đã đổi trước. Khi có vị thế, câu chuyện có thêm một nhiệm vụ: bảo vệ quyết định cũ. Ranh giới nằm ở đây. Cập nhật thật làm điểm sai rõ hơn: điều gì đã đổi, giả định nào yếu đi, dữ kiện nào khiến mình nên thoát. Tự kể chuyện thì ngược lại. Nó giữ nguyên hành động cũ, rồi khoác lên lớp ngôn ngữ nghe hợp lý hơn. Người có kinh nghiệm cũng dễ mắc kẹt. Không phải vì họ thấy ít rủi ro hơn, mà vì họ có nhiều khung phân tích hơn để biến rủi ro thành thứ có vẻ tạm thời. Điều này không có nghĩa mọi lần đổi luận điểm đều là tự lừa. Dự án sớm có thể cần thời gian. Vị thế dài hạn có thể chịu biến động. Dữ kiện mới có thể làm luận điểm mạnh hơn. Câu hỏi cần giữ là: Lý do mới này làm luận điểm rõ hơn, hay chỉ khiến việc thoát trở nên dễ trì hoãn hơn? Sau khi vào lệnh, câu chuyện có thể ngừng giúp mình hiểu thị trường và bắt đầu bảo vệ vị thế. Cập nhật thật làm luật chơi rõ hơn. Tự kể chuyện làm luật chơi mềm đi đúng lúc thị trường buộc mình phải nhìn thẳng hơn. #0xdungbui
Trong crypto, câu chuyện nguy hiểm nhất thường là câu chuyện mình kể sau khi đã vào lệnh.
Không phải vì mình không biết luật.
Mình biết cần có kế hoạch, không để vị thế quá lớn, và phải thoát khi luận điểm sai.
Nhưng biết luật khi chưa có tiền trong cuộc rất khác với giữ được luật khi vị thế đã nằm trong tài khoản.
Trước khi mua, một tin xấu có thể là dấu hiệu nên tránh.
Sau khi mua, chính tin đó lại dễ bị gọi thành nhiễu ngắn hạn, thị trường chưa hiểu, hoặc cơ hội để mua thêm.
Dữ kiện chưa chắc đã đổi.
Vai trò của mình đã đổi trước.
Khi có vị thế, câu chuyện có thêm một nhiệm vụ: bảo vệ quyết định cũ.
Ranh giới nằm ở đây.
Cập nhật thật làm điểm sai rõ hơn: điều gì đã đổi, giả định nào yếu đi, dữ kiện nào khiến mình nên thoát.
Tự kể chuyện thì ngược lại. Nó giữ nguyên hành động cũ, rồi khoác lên lớp ngôn ngữ nghe hợp lý hơn.
Người có kinh nghiệm cũng dễ mắc kẹt. Không phải vì họ thấy ít rủi ro hơn, mà vì họ có nhiều khung phân tích hơn để biến rủi ro thành thứ có vẻ tạm thời.
Điều này không có nghĩa mọi lần đổi luận điểm đều là tự lừa.
Dự án sớm có thể cần thời gian. Vị thế dài hạn có thể chịu biến động. Dữ kiện mới có thể làm luận điểm mạnh hơn.
Câu hỏi cần giữ là:
Lý do mới này làm luận điểm rõ hơn, hay chỉ khiến việc thoát trở nên dễ trì hoãn hơn?
Sau khi vào lệnh, câu chuyện có thể ngừng giúp mình hiểu thị trường và bắt đầu bảo vệ vị thế.
Cập nhật thật làm luật chơi rõ hơn.
Tự kể chuyện làm luật chơi mềm đi đúng lúc thị trường buộc mình phải nhìn thẳng hơn.
#0xdungbui
0xdungbui
·
--
[D's Market #188] Đừng để câu chuyện sau khi vào lệnh viết lại luật chơi ban đầu
Khi nào một người thật sự đang cập nhật luận điểm, và khi nào họ chỉ đang tìm một cách thông minh hơn để chưa phải thừa nhận mình sai?
Ở đây, “luật chơi ban đầu” không phải thứ gì quá phức tạp. Nó là lý do mình vào vị thế, điểm nào khiến lý do đó sai, và mình đã hứa sẽ làm gì nếu điểm sai đó xảy ra.
Vấn đề trong crypto là nhiều lỗi không bắt đầu từ việc mình không biết luật.
Mình có thể biết phải có kế hoạch trước khi vào lệnh. Biết không nên để một vị thế quá lớn so với tài khoản. Biết nếu luận điểm sai thì phải thoát.
Nhưng biết luật khi chưa có tiền trong cuộc rất khác với giữ được luật khi vị thế đã nằm trong tài khoản.
Trước khi mua, mình nhìn thị trường giống một người quan sát. Sau khi mua, mình nhìn nó giống một người đang có thứ cần bảo vệ.
Thứ cần bảo vệ không chỉ là tiền. Nó có thể là quyết định cũ, công sức nghiên cứu, hình ảnh của mình, hoặc cảm giác mình đã nhìn ra điều người khác chưa thấy.
Vì vậy, cùng một tin xấu có thể không còn được đọc như trước.
Trước khi mua một token, tin xấu đó có thể là dấu hiệu nên tránh. Sau khi đã mua, nó dễ được gọi thành nhiễu ngắn hạn, tin gây sợ hãi, thị trường chưa hiểu, hoặc thậm chí là cơ hội để mua thêm.
Không phải vì mình ngu đi sau khi bấm lệnh.
Chỉ là từ lúc có vị thế, câu chuyện bắt đầu có thêm một việc để làm. Nó không chỉ giúp mình hiểu thị trường. Nó còn có thể bảo vệ quyết định cũ của mình.
Đường biên nằm ở đây: cập nhật thật làm điểm sai rõ hơn; tự kể chuyện làm điểm sai mờ đi trong khi hành động vẫn không đổi.
Một người có thể bắt đầu rất tỉnh táo.
Mình mua dự án này vì tin rằng sau khi phần thưởng khuyến khích giảm, vẫn sẽ còn một nhóm người dùng thật ở lại. Nếu phần thưởng giảm mà hoạt động cũng rơi theo, nghĩa là nhu cầu chưa đủ thật. Khi đó, mình sẽ giảm vị thế hoặc thoát.
Đó là luật ban đầu.
Rồi phần thưởng giảm. Số ví hoạt động giảm. Phí không tăng. Khối lượng giao dịch cũng yếu đi. Những người từng dùng sản phẩm bắt đầu biến mất.
Lúc này, nếu cập nhật thật, mình phải hỏi: giả định ban đầu còn đứng không?
Nhưng câu chuyện mới thường chen vào rất nhanh.
Dự án còn sớm. Chưa thể nhìn số người dùng quay lại. Cộng đồng vẫn mạnh. Đội ngũ vẫn đang xây. Chu kỳ sau mới là lúc sản phẩm này được hiểu đúng.
Từng câu riêng lẻ có thể không sai.
Nhưng nếu sau mỗi dữ kiện bất lợi, điểm sai lại bị đẩy xa thêm, còn hành động vẫn là giữ nguyên vị thế, thì có thể mình không còn cập nhật luận điểm nữa. Mình đang giữ vị thế bằng một phiên bản mới của câu chuyện.
Điều này không có nghĩa mọi lần đổi luận điểm đều sai.
Có dữ kiện mới thật sự làm luận điểm mạnh hơn. Có dự án giai đoạn sớm chưa thể bị đánh giá ngay bằng doanh thu, phí hay khả năng giữ chân người dùng. Có vị thế dài hạn được xây để chịu biến động lớn từ đầu.
Khác biệt nằm ở chỗ: cập nhật thật làm mình nói cụ thể hơn. Điều gì vừa mạnh lên. Điều gì vừa yếu đi. Điểm sai mới là gì. Nếu điểm đó xảy ra, mình sẽ làm gì.
Tự kể chuyện thường làm ngược lại. Nó giữ nguyên hành động cũ, nhưng thay một lớp ngôn ngữ mới quanh hành động đó.
Đây là chỗ người hiểu thị trường hơn có thể gặp một cái bẫy riêng.
Không phải vì họ không thấy rủi ro. Có khi họ thấy nhiều rủi ro hơn người mới. Nhưng họ cũng có nhiều khung hơn, nhiều dữ liệu hơn, nhiều ví dụ lịch sử hơn để làm rủi ro trông giống chuyện tạm thời.
Một bảng dữ liệu mới. Một ví lớn chưa bán. Một bài đăng của nhà sáng lập. Một chỉ số người dùng còn tăng. Một câu chuyện về dự án từng hồi sinh sau khi bị thị trường bỏ quên.
Từng mảnh riêng lẻ có thể không sai.
Nhưng điều cần hỏi là: chúng đang làm việc gì?
Chúng đang giúp mình kiểm tra luận điểm, hay đang giúp mình kéo dài cảm giác rằng luận điểm vẫn còn sống?
Tâm lý học gọi một phần cơ chế này là lý trí bị kéo theo điều mình muốn tin. Ziva Kunda gọi đó là motivated reasoning: khi con người muốn đi tới một kết luận nào đó, họ có xu hướng tìm, xây dựng và đánh giá niềm tin theo hướng giúp kết luận đó có vẻ hợp lý hơn. Bà cũng nhấn mạnh rằng người ta không thể tin bất cứ thứ gì mình muốn; họ thường cần tạo ra một lời biện minh nghe có vẻ hợp lý cho kết luận ấy.
Kéo sang crypto, kết luận mình muốn thường không chỉ là “token này sẽ tăng”.
Nó còn là: mình đã không sai. Mình không mua vì sợ lỡ cơ hội. Mình không bỏ qua luật do chính mình viết. Mình không để một câu chuyện hay kéo mình vào quá sâu.
Khi những nhu cầu đó xuất hiện, lý trí vẫn hoạt động. Nhưng nó có thể bị giao sai việc.
Câu hỏi dễ nhất lúc đó là: “Mình còn tìm được lý do để giữ không?”
Với những token còn sống nhiều bằng kỳ vọng, cộng đồng, lộ trình và dữ kiện chưa hoàn chỉnh, thường không khó để tìm thêm một lý do.
Câu hỏi khó hơn là: “Lý do mới này có làm luận điểm ban đầu rõ hơn không, hay chỉ làm việc thoát khỏi vị thế trở nên dễ trì hoãn hơn?”
Nếu lý do mới làm luận điểm rõ hơn, mình thường có thể viết lại nó bằng ngôn ngữ cụ thể hơn. Cái gì đã đổi. Vì sao nó quan trọng. Điểm sai mới là gì. Nếu điểm đó xảy ra, mình sẽ làm gì.
Nếu lý do mới chỉ giúp trì hoãn, ngôn ngữ thường mờ hơn.
Cần thêm thời gian. Thị trường chưa hiểu. Đội ngũ vẫn xây. Câu chuyện vẫn còn nguyên. Ví lớn chưa bán.
Những câu đó có thể đúng. Nhưng tự chúng chưa trả lời câu hỏi gốc: điều kiện khiến mình sai đã xảy ra chưa?
Câu chuyện không xấu tự thân.
Trong crypto, nhất là ở những mạng lưới còn sớm, câu chuyện có thể giúp người dùng, nhà phát triển, thanh khoản và vốn cùng nhìn về một khả năng chưa có đủ dữ kiện hoàn chỉnh.
Nhưng với một người đang giữ vị thế, câu chuyện chỉ an toàn khi nó không thay thế việc đọc dữ kiện bất lợi.
Khi nó liên tục giúp mình né điểm sai, nó đã đổi vai. Nó không còn là một phần của luận điểm. Nó trở thành lớp đệm cảm xúc cho vị thế.
Lỗi nguy hiểm ở đây không phải là nghe câu chuyện. Cũng không phải là đổi ý sau khi vào lệnh.
Lỗi nguy hiểm hơn là không nhận ra khi câu chuyện sau khi vào lệnh đã bắt đầu viết lại luật mình đặt ra trước đó.
Một cập nhật thật có thể khiến mình làm điều khó hơn: giảm vị thế, cắt lỗ, thừa nhận sai, hoặc viết lại luận điểm với điều kiện rõ hơn.
Một câu chuyện tự vệ thường cho mình cảm giác đã suy nghĩ sâu hơn, trong khi hành động thật vẫn chỉ là trì hoãn.
Cập nhật thật làm luật chơi rõ hơn.
Tự kể chuyện làm luật chơi mềm đi đúng lúc thị trường bắt mình phải nhìn thẳng hơn.

[Nguồn]
Ziva Kunda, “The Case for Motivated Reasoning”, Psychological Bulletin, 1990.

#0xdungbui
Article
Voir la traduction
[D's Market #188] Đừng để câu chuyện sau khi vào lệnh viết lại luật chơi ban đầuKhi nào một người thật sự đang cập nhật luận điểm, và khi nào họ chỉ đang tìm một cách thông minh hơn để chưa phải thừa nhận mình sai? Ở đây, “luật chơi ban đầu” không phải thứ gì quá phức tạp. Nó là lý do mình vào vị thế, điểm nào khiến lý do đó sai, và mình đã hứa sẽ làm gì nếu điểm sai đó xảy ra. Vấn đề trong crypto là nhiều lỗi không bắt đầu từ việc mình không biết luật. Mình có thể biết phải có kế hoạch trước khi vào lệnh. Biết không nên để một vị thế quá lớn so với tài khoản. Biết nếu luận điểm sai thì phải thoát. Nhưng biết luật khi chưa có tiền trong cuộc rất khác với giữ được luật khi vị thế đã nằm trong tài khoản. Trước khi mua, mình nhìn thị trường giống một người quan sát. Sau khi mua, mình nhìn nó giống một người đang có thứ cần bảo vệ. Thứ cần bảo vệ không chỉ là tiền. Nó có thể là quyết định cũ, công sức nghiên cứu, hình ảnh của mình, hoặc cảm giác mình đã nhìn ra điều người khác chưa thấy. Vì vậy, cùng một tin xấu có thể không còn được đọc như trước. Trước khi mua một token, tin xấu đó có thể là dấu hiệu nên tránh. Sau khi đã mua, nó dễ được gọi thành nhiễu ngắn hạn, tin gây sợ hãi, thị trường chưa hiểu, hoặc thậm chí là cơ hội để mua thêm. Không phải vì mình ngu đi sau khi bấm lệnh. Chỉ là từ lúc có vị thế, câu chuyện bắt đầu có thêm một việc để làm. Nó không chỉ giúp mình hiểu thị trường. Nó còn có thể bảo vệ quyết định cũ của mình. Đường biên nằm ở đây: cập nhật thật làm điểm sai rõ hơn; tự kể chuyện làm điểm sai mờ đi trong khi hành động vẫn không đổi. Một người có thể bắt đầu rất tỉnh táo. Mình mua dự án này vì tin rằng sau khi phần thưởng khuyến khích giảm, vẫn sẽ còn một nhóm người dùng thật ở lại. Nếu phần thưởng giảm mà hoạt động cũng rơi theo, nghĩa là nhu cầu chưa đủ thật. Khi đó, mình sẽ giảm vị thế hoặc thoát. Đó là luật ban đầu. Rồi phần thưởng giảm. Số ví hoạt động giảm. Phí không tăng. Khối lượng giao dịch cũng yếu đi. Những người từng dùng sản phẩm bắt đầu biến mất. Lúc này, nếu cập nhật thật, mình phải hỏi: giả định ban đầu còn đứng không? Nhưng câu chuyện mới thường chen vào rất nhanh. Dự án còn sớm. Chưa thể nhìn số người dùng quay lại. Cộng đồng vẫn mạnh. Đội ngũ vẫn đang xây. Chu kỳ sau mới là lúc sản phẩm này được hiểu đúng. Từng câu riêng lẻ có thể không sai. Nhưng nếu sau mỗi dữ kiện bất lợi, điểm sai lại bị đẩy xa thêm, còn hành động vẫn là giữ nguyên vị thế, thì có thể mình không còn cập nhật luận điểm nữa. Mình đang giữ vị thế bằng một phiên bản mới của câu chuyện. Điều này không có nghĩa mọi lần đổi luận điểm đều sai. Có dữ kiện mới thật sự làm luận điểm mạnh hơn. Có dự án giai đoạn sớm chưa thể bị đánh giá ngay bằng doanh thu, phí hay khả năng giữ chân người dùng. Có vị thế dài hạn được xây để chịu biến động lớn từ đầu. Khác biệt nằm ở chỗ: cập nhật thật làm mình nói cụ thể hơn. Điều gì vừa mạnh lên. Điều gì vừa yếu đi. Điểm sai mới là gì. Nếu điểm đó xảy ra, mình sẽ làm gì. Tự kể chuyện thường làm ngược lại. Nó giữ nguyên hành động cũ, nhưng thay một lớp ngôn ngữ mới quanh hành động đó. Đây là chỗ người hiểu thị trường hơn có thể gặp một cái bẫy riêng. Không phải vì họ không thấy rủi ro. Có khi họ thấy nhiều rủi ro hơn người mới. Nhưng họ cũng có nhiều khung hơn, nhiều dữ liệu hơn, nhiều ví dụ lịch sử hơn để làm rủi ro trông giống chuyện tạm thời. Một bảng dữ liệu mới. Một ví lớn chưa bán. Một bài đăng của nhà sáng lập. Một chỉ số người dùng còn tăng. Một câu chuyện về dự án từng hồi sinh sau khi bị thị trường bỏ quên. Từng mảnh riêng lẻ có thể không sai. Nhưng điều cần hỏi là: chúng đang làm việc gì? Chúng đang giúp mình kiểm tra luận điểm, hay đang giúp mình kéo dài cảm giác rằng luận điểm vẫn còn sống? Tâm lý học gọi một phần cơ chế này là lý trí bị kéo theo điều mình muốn tin. Ziva Kunda gọi đó là motivated reasoning: khi con người muốn đi tới một kết luận nào đó, họ có xu hướng tìm, xây dựng và đánh giá niềm tin theo hướng giúp kết luận đó có vẻ hợp lý hơn. Bà cũng nhấn mạnh rằng người ta không thể tin bất cứ thứ gì mình muốn; họ thường cần tạo ra một lời biện minh nghe có vẻ hợp lý cho kết luận ấy. Kéo sang crypto, kết luận mình muốn thường không chỉ là “token này sẽ tăng”. Nó còn là: mình đã không sai. Mình không mua vì sợ lỡ cơ hội. Mình không bỏ qua luật do chính mình viết. Mình không để một câu chuyện hay kéo mình vào quá sâu. Khi những nhu cầu đó xuất hiện, lý trí vẫn hoạt động. Nhưng nó có thể bị giao sai việc. Câu hỏi dễ nhất lúc đó là: “Mình còn tìm được lý do để giữ không?” Với những token còn sống nhiều bằng kỳ vọng, cộng đồng, lộ trình và dữ kiện chưa hoàn chỉnh, thường không khó để tìm thêm một lý do. Câu hỏi khó hơn là: “Lý do mới này có làm luận điểm ban đầu rõ hơn không, hay chỉ làm việc thoát khỏi vị thế trở nên dễ trì hoãn hơn?” Nếu lý do mới làm luận điểm rõ hơn, mình thường có thể viết lại nó bằng ngôn ngữ cụ thể hơn. Cái gì đã đổi. Vì sao nó quan trọng. Điểm sai mới là gì. Nếu điểm đó xảy ra, mình sẽ làm gì. Nếu lý do mới chỉ giúp trì hoãn, ngôn ngữ thường mờ hơn. Cần thêm thời gian. Thị trường chưa hiểu. Đội ngũ vẫn xây. Câu chuyện vẫn còn nguyên. Ví lớn chưa bán. Những câu đó có thể đúng. Nhưng tự chúng chưa trả lời câu hỏi gốc: điều kiện khiến mình sai đã xảy ra chưa? Câu chuyện không xấu tự thân. Trong crypto, nhất là ở những mạng lưới còn sớm, câu chuyện có thể giúp người dùng, nhà phát triển, thanh khoản và vốn cùng nhìn về một khả năng chưa có đủ dữ kiện hoàn chỉnh. Nhưng với một người đang giữ vị thế, câu chuyện chỉ an toàn khi nó không thay thế việc đọc dữ kiện bất lợi. Khi nó liên tục giúp mình né điểm sai, nó đã đổi vai. Nó không còn là một phần của luận điểm. Nó trở thành lớp đệm cảm xúc cho vị thế. Lỗi nguy hiểm ở đây không phải là nghe câu chuyện. Cũng không phải là đổi ý sau khi vào lệnh. Lỗi nguy hiểm hơn là không nhận ra khi câu chuyện sau khi vào lệnh đã bắt đầu viết lại luật mình đặt ra trước đó. Một cập nhật thật có thể khiến mình làm điều khó hơn: giảm vị thế, cắt lỗ, thừa nhận sai, hoặc viết lại luận điểm với điều kiện rõ hơn. Một câu chuyện tự vệ thường cho mình cảm giác đã suy nghĩ sâu hơn, trong khi hành động thật vẫn chỉ là trì hoãn. Cập nhật thật làm luật chơi rõ hơn. Tự kể chuyện làm luật chơi mềm đi đúng lúc thị trường bắt mình phải nhìn thẳng hơn. [Nguồn] Ziva Kunda, “The Case for Motivated Reasoning”, Psychological Bulletin, 1990. #0xdungbui

[D's Market #188] Đừng để câu chuyện sau khi vào lệnh viết lại luật chơi ban đầu

Khi nào một người thật sự đang cập nhật luận điểm, và khi nào họ chỉ đang tìm một cách thông minh hơn để chưa phải thừa nhận mình sai?
Ở đây, “luật chơi ban đầu” không phải thứ gì quá phức tạp. Nó là lý do mình vào vị thế, điểm nào khiến lý do đó sai, và mình đã hứa sẽ làm gì nếu điểm sai đó xảy ra.
Vấn đề trong crypto là nhiều lỗi không bắt đầu từ việc mình không biết luật.
Mình có thể biết phải có kế hoạch trước khi vào lệnh. Biết không nên để một vị thế quá lớn so với tài khoản. Biết nếu luận điểm sai thì phải thoát.
Nhưng biết luật khi chưa có tiền trong cuộc rất khác với giữ được luật khi vị thế đã nằm trong tài khoản.
Trước khi mua, mình nhìn thị trường giống một người quan sát. Sau khi mua, mình nhìn nó giống một người đang có thứ cần bảo vệ.
Thứ cần bảo vệ không chỉ là tiền. Nó có thể là quyết định cũ, công sức nghiên cứu, hình ảnh của mình, hoặc cảm giác mình đã nhìn ra điều người khác chưa thấy.
Vì vậy, cùng một tin xấu có thể không còn được đọc như trước.
Trước khi mua một token, tin xấu đó có thể là dấu hiệu nên tránh. Sau khi đã mua, nó dễ được gọi thành nhiễu ngắn hạn, tin gây sợ hãi, thị trường chưa hiểu, hoặc thậm chí là cơ hội để mua thêm.
Không phải vì mình ngu đi sau khi bấm lệnh.
Chỉ là từ lúc có vị thế, câu chuyện bắt đầu có thêm một việc để làm. Nó không chỉ giúp mình hiểu thị trường. Nó còn có thể bảo vệ quyết định cũ của mình.
Đường biên nằm ở đây: cập nhật thật làm điểm sai rõ hơn; tự kể chuyện làm điểm sai mờ đi trong khi hành động vẫn không đổi.
Một người có thể bắt đầu rất tỉnh táo.
Mình mua dự án này vì tin rằng sau khi phần thưởng khuyến khích giảm, vẫn sẽ còn một nhóm người dùng thật ở lại. Nếu phần thưởng giảm mà hoạt động cũng rơi theo, nghĩa là nhu cầu chưa đủ thật. Khi đó, mình sẽ giảm vị thế hoặc thoát.
Đó là luật ban đầu.
Rồi phần thưởng giảm. Số ví hoạt động giảm. Phí không tăng. Khối lượng giao dịch cũng yếu đi. Những người từng dùng sản phẩm bắt đầu biến mất.
Lúc này, nếu cập nhật thật, mình phải hỏi: giả định ban đầu còn đứng không?
Nhưng câu chuyện mới thường chen vào rất nhanh.
Dự án còn sớm. Chưa thể nhìn số người dùng quay lại. Cộng đồng vẫn mạnh. Đội ngũ vẫn đang xây. Chu kỳ sau mới là lúc sản phẩm này được hiểu đúng.
Từng câu riêng lẻ có thể không sai.
Nhưng nếu sau mỗi dữ kiện bất lợi, điểm sai lại bị đẩy xa thêm, còn hành động vẫn là giữ nguyên vị thế, thì có thể mình không còn cập nhật luận điểm nữa. Mình đang giữ vị thế bằng một phiên bản mới của câu chuyện.
Điều này không có nghĩa mọi lần đổi luận điểm đều sai.
Có dữ kiện mới thật sự làm luận điểm mạnh hơn. Có dự án giai đoạn sớm chưa thể bị đánh giá ngay bằng doanh thu, phí hay khả năng giữ chân người dùng. Có vị thế dài hạn được xây để chịu biến động lớn từ đầu.
Khác biệt nằm ở chỗ: cập nhật thật làm mình nói cụ thể hơn. Điều gì vừa mạnh lên. Điều gì vừa yếu đi. Điểm sai mới là gì. Nếu điểm đó xảy ra, mình sẽ làm gì.
Tự kể chuyện thường làm ngược lại. Nó giữ nguyên hành động cũ, nhưng thay một lớp ngôn ngữ mới quanh hành động đó.
Đây là chỗ người hiểu thị trường hơn có thể gặp một cái bẫy riêng.
Không phải vì họ không thấy rủi ro. Có khi họ thấy nhiều rủi ro hơn người mới. Nhưng họ cũng có nhiều khung hơn, nhiều dữ liệu hơn, nhiều ví dụ lịch sử hơn để làm rủi ro trông giống chuyện tạm thời.
Một bảng dữ liệu mới. Một ví lớn chưa bán. Một bài đăng của nhà sáng lập. Một chỉ số người dùng còn tăng. Một câu chuyện về dự án từng hồi sinh sau khi bị thị trường bỏ quên.
Từng mảnh riêng lẻ có thể không sai.
Nhưng điều cần hỏi là: chúng đang làm việc gì?
Chúng đang giúp mình kiểm tra luận điểm, hay đang giúp mình kéo dài cảm giác rằng luận điểm vẫn còn sống?
Tâm lý học gọi một phần cơ chế này là lý trí bị kéo theo điều mình muốn tin. Ziva Kunda gọi đó là motivated reasoning: khi con người muốn đi tới một kết luận nào đó, họ có xu hướng tìm, xây dựng và đánh giá niềm tin theo hướng giúp kết luận đó có vẻ hợp lý hơn. Bà cũng nhấn mạnh rằng người ta không thể tin bất cứ thứ gì mình muốn; họ thường cần tạo ra một lời biện minh nghe có vẻ hợp lý cho kết luận ấy.
Kéo sang crypto, kết luận mình muốn thường không chỉ là “token này sẽ tăng”.
Nó còn là: mình đã không sai. Mình không mua vì sợ lỡ cơ hội. Mình không bỏ qua luật do chính mình viết. Mình không để một câu chuyện hay kéo mình vào quá sâu.
Khi những nhu cầu đó xuất hiện, lý trí vẫn hoạt động. Nhưng nó có thể bị giao sai việc.
Câu hỏi dễ nhất lúc đó là: “Mình còn tìm được lý do để giữ không?”
Với những token còn sống nhiều bằng kỳ vọng, cộng đồng, lộ trình và dữ kiện chưa hoàn chỉnh, thường không khó để tìm thêm một lý do.
Câu hỏi khó hơn là: “Lý do mới này có làm luận điểm ban đầu rõ hơn không, hay chỉ làm việc thoát khỏi vị thế trở nên dễ trì hoãn hơn?”
Nếu lý do mới làm luận điểm rõ hơn, mình thường có thể viết lại nó bằng ngôn ngữ cụ thể hơn. Cái gì đã đổi. Vì sao nó quan trọng. Điểm sai mới là gì. Nếu điểm đó xảy ra, mình sẽ làm gì.
Nếu lý do mới chỉ giúp trì hoãn, ngôn ngữ thường mờ hơn.
Cần thêm thời gian. Thị trường chưa hiểu. Đội ngũ vẫn xây. Câu chuyện vẫn còn nguyên. Ví lớn chưa bán.
Những câu đó có thể đúng. Nhưng tự chúng chưa trả lời câu hỏi gốc: điều kiện khiến mình sai đã xảy ra chưa?
Câu chuyện không xấu tự thân.
Trong crypto, nhất là ở những mạng lưới còn sớm, câu chuyện có thể giúp người dùng, nhà phát triển, thanh khoản và vốn cùng nhìn về một khả năng chưa có đủ dữ kiện hoàn chỉnh.
Nhưng với một người đang giữ vị thế, câu chuyện chỉ an toàn khi nó không thay thế việc đọc dữ kiện bất lợi.
Khi nó liên tục giúp mình né điểm sai, nó đã đổi vai. Nó không còn là một phần của luận điểm. Nó trở thành lớp đệm cảm xúc cho vị thế.
Lỗi nguy hiểm ở đây không phải là nghe câu chuyện. Cũng không phải là đổi ý sau khi vào lệnh.
Lỗi nguy hiểm hơn là không nhận ra khi câu chuyện sau khi vào lệnh đã bắt đầu viết lại luật mình đặt ra trước đó.
Một cập nhật thật có thể khiến mình làm điều khó hơn: giảm vị thế, cắt lỗ, thừa nhận sai, hoặc viết lại luận điểm với điều kiện rõ hơn.
Một câu chuyện tự vệ thường cho mình cảm giác đã suy nghĩ sâu hơn, trong khi hành động thật vẫn chỉ là trì hoãn.
Cập nhật thật làm luật chơi rõ hơn.
Tự kể chuyện làm luật chơi mềm đi đúng lúc thị trường bắt mình phải nhìn thẳng hơn.

[Nguồn]
Ziva Kunda, “The Case for Motivated Reasoning”, Psychological Bulletin, 1990.

#0xdungbui
Voir la traduction
Alpha không phải lúc nào cũng chết khi nhiều người biết đến nó Có lúc nó vẫn dùng được Vẫn hữu ích Vẫn nên có Nhưng nó không còn tạo ra lợi thế như lúc đầu Nó đổi vai Từ: thứ này giúp mình thắng Thành: “không có thứ này, mình còn không cạnh tranh nổi" Một ví thông minh. Một bảng dữ liệu tốt. Một danh sách săn airdrop. Một công cụ nghiên cứu nhanh hơn. Ở giai đoạn đầu, chúng có thể là alpha. Nhưng khi nhiều người trong cùng nhóm cạnh tranh đều dùng chúng, phần dễ của lợi thế bị phổ cập. Công cụ không vô dụng. Nó chỉ không còn đủ để giúp mình nhanh hơn. Lợi thế lúc đó chuyển xuống lớp khác: đọc tín hiệu đúng hơn, biết đâu là nhiễu, hành động đúng lúc, quản trị rủi ro, kiên nhẫn, và chịu được phần người khác không chịu nổi. Một alpha bắt đầu hóa thành phí vào cửa khi nó dễ bị sao chép, dễ biến thành checklist, và phần thưởng phải chia cho quá nhiều người. Nhưng điều này không có nghĩa alpha công khai luôn chết. Có những thứ ai cũng biết nhưng ít người làm đúng. Có dữ liệu ai cũng thấy nhưng ít người cân đúng trọng số. Có nguyên lý rất cũ nhưng vẫn phạt nặng người bỏ qua. Ranh giới không nằm ở việc “bao nhiêu người biết”. Ranh giới nằm ở chỗ: phần khó của alpha còn nằm ở đâu. Nếu phần khó chỉ là biết sớm, vòng đời của nó thường ngắn. Nếu phần khó là thực thi đúng, chịu đau, có vốn, có hạ tầng, có mạng lưới, có tốc độ riêng, hoặc lọc nhiễu tốt hơn, nó có thể bền hơn. Cái bẫy là: mình có thể đang làm rất nhiều việc đúng, nhưng vẫn đánh giá quá cao lợi thế của mình. Vì có những alpha không biến mất. Nó chỉ âm thầm đổi vai. Từ lợi thế. Thành phí vào cửa. #0xdungbui
Alpha không phải lúc nào cũng chết khi nhiều người biết đến nó
Có lúc nó vẫn dùng được
Vẫn hữu ích
Vẫn nên có
Nhưng nó không còn tạo ra lợi thế như lúc đầu
Nó đổi vai
Từ: thứ này giúp mình thắng
Thành: “không có thứ này, mình còn không cạnh tranh nổi"
Một ví thông minh.
Một bảng dữ liệu tốt.
Một danh sách săn airdrop.
Một công cụ nghiên cứu nhanh hơn.
Ở giai đoạn đầu, chúng có thể là alpha.
Nhưng khi nhiều người trong cùng nhóm cạnh tranh đều dùng chúng, phần dễ của lợi thế bị phổ cập.
Công cụ không vô dụng.
Nó chỉ không còn đủ để giúp mình nhanh hơn.
Lợi thế lúc đó chuyển xuống lớp khác:
đọc tín hiệu đúng hơn,
biết đâu là nhiễu,
hành động đúng lúc,
quản trị rủi ro,
kiên nhẫn,
và chịu được phần người khác không chịu nổi.
Một alpha bắt đầu hóa thành phí vào cửa khi nó dễ bị sao chép, dễ biến thành checklist, và phần thưởng phải chia cho quá nhiều người.
Nhưng điều này không có nghĩa alpha công khai luôn chết.
Có những thứ ai cũng biết nhưng ít người làm đúng.
Có dữ liệu ai cũng thấy nhưng ít người cân đúng trọng số.
Có nguyên lý rất cũ nhưng vẫn phạt nặng người bỏ qua.
Ranh giới không nằm ở việc “bao nhiêu người biết”.
Ranh giới nằm ở chỗ:
phần khó của alpha còn nằm ở đâu.
Nếu phần khó chỉ là biết sớm, vòng đời của nó thường ngắn.
Nếu phần khó là thực thi đúng, chịu đau, có vốn, có hạ tầng, có mạng lưới, có tốc độ riêng, hoặc lọc nhiễu tốt hơn, nó có thể bền hơn.
Cái bẫy là:
mình có thể đang làm rất nhiều việc đúng,
nhưng vẫn đánh giá quá cao lợi thế của mình.
Vì có những alpha không biến mất.
Nó chỉ âm thầm đổi vai.
Từ lợi thế.
Thành phí vào cửa.
#0xdungbui
0xdungbui
·
--
[D's Market #187] Khi nào alpha trong crypto hóa thành phí vào cửa?
(⭐️⭐️⭐️)
Trong bài này, mình dùng chữ alpha theo nghĩa hẹp: một lợi thế giúp mình thấy, hiểu hoặc hành động tốt hơn phần còn lại của nhóm đang cạnh tranh cùng một cơ hội.
Với cách hiểu đó, không phải thứ từng là alpha thì sẽ mãi là alpha.
Một thông tin sớm có thể là alpha. Một ví đáng theo dõi có thể là alpha. Một bảng dữ liệu tốt, một chiến thuật săn airdrop, một cách đọc dòng tiền trước khi đám đông gọi tên nó, cũng có thể là alpha.
Nhưng chỉ khi nó còn tạo ra chênh lệch.
Một thứ bắt đầu giống phí vào cửa khi không có nó thì mình bất lợi, nhưng có nó vẫn chưa đủ để thắng. Nó vẫn hữu ích. Nó vẫn nên dùng. Nhưng nó không còn tạo ra khoảng cách như lúc ban đầu.
Alpha không nhất thiết chết bằng cách trở nên vô dụng. Nhiều alpha chết chậm hơn. Hoặc đúng hơn, nó không chết. Nó đổi vai.
Lúc ít người biết, nó tạo khoảng cách.
Lúc nhiều người trong cùng nhóm cạnh tranh biết, nó nâng mặt bằng chung.
Lúc gần như người chơi nghiêm túc nào cũng phải có, nó trở thành điều kiện tối thiểu để không bị bỏ lại.
Theo dõi ví thông minh là một ví dụ dễ thấy.
Ở giai đoạn đầu, nếu biết theo dõi vài ví tốt, mình có thể thấy dòng tiền trước đám đông. Mình thấy token nào đang được gom. Hệ nào đang được chú ý. Nhóm nào đang xoay vốn. Lợi thế nằm ở chỗ tín hiệu đó chưa bị nhiều người đọc.
Nhưng khi nhiều người cùng có bảng theo dõi ví, cùng có cảnh báo, cùng có danh sách ví, cùng biết lọc giao dịch lớn, phần dễ của lợi thế bị phổ cập. Công cụ vẫn có ích. Không có nó, mình chậm hơn. Nhưng có nó không còn đảm bảo mình nhanh hơn.
Lúc đó, alpha không còn nằm ở việc có dữ liệu.
Nó chuyển xuống lớp khác: biết ví nào đáng tin, tín hiệu nào là nhiễu, dòng tiền nào có thể bị giao dịch bắt chước làm méo, và khi nào nên hành động hoặc bỏ qua.
Thứ được trả công không phải năng lực tuyệt đối. Thứ được trả công là chênh lệch còn lại so với người khác.
Mauboussin chạm khá gần lớp này trong nghịch lý của kỹ năng. Trong những hoạt động có cả kỹ năng và may rủi, khi trình độ chung tăng lên và khoảng cách kỹ năng thu hẹp, phần may rủi trong kết quả quan sát được có thể nổi bật hơn. Wharton tóm lại ý của ông theo hướng: khi kỹ năng cải thiện, nhất là trong thị trường cạnh tranh, may rủi có thể trở nên quan trọng hơn trong kết quả cuối cùng.
Mình không nói crypto giống hệt thể thao hay quản lý quỹ.
Mình chỉ mượn một cơ chế: khi nhiều người cùng giỏi lên ở cùng một lớp, phần thưởng của việc giỏi ở lớp đó có thể mỏng đi.
Cơ chế này đáng dùng cho crypto ở những lớp có công cụ công khai, tín hiệu dễ sao chép, và phần thưởng bị nhiều người tranh cùng lúc.
Nếu nhiều người trong cùng nhóm cạnh tranh đều có công cụ dữ liệu trên chuỗi tốt hơn, công cụ không biến mất. Nhưng phần thưởng của việc chỉ “có công cụ” giảm xuống.
Nếu nhiều người đều dùng trí tuệ nhân tạo để tóm tắt, quét tin và so dự án theo cách giống nhau, trí tuệ nhân tạo không vô dụng. Nhưng cách dùng phổ thông đó khó còn là lợi thế riêng.
Nếu nhiều người đều biết săn airdrop theo cùng một danh sách thao tác, airdrop không biến mất. Nhưng phần thưởng của việc chỉ làm các bước cơ bản sẽ bị chia nhỏ hơn.
Buffett từng mô tả một cơ chế tương tự trong thư Berkshire năm 1985, khi nhìn lại ngành dệt. Nhiều khoản đầu tư vào máy móc mới có thể hợp lý nếu nhìn riêng lẻ, vì chúng giúp giảm chi phí. Nhưng khi nhiều đối thủ cùng đầu tư, chi phí thấp hơn trở thành mặt bằng mới của ngành, còn lợi nhuận vẫn yếu.
Đó là cái bẫy của lợi thế tương đối.
Một người nâng chuẩn thì có thể hơn người khác. Cả ngành cùng nâng chuẩn thì chuẩn mới có thể chỉ trở thành điều kiện để còn cạnh tranh.
Trong crypto, điều này hiện ra rõ ở những nơi thông tin công khai, công cụ phổ cập nhanh, và chiến thuật dễ sao chép.
Săn airdrop là một ví dụ rất rõ.
Mùa đầu, người làm sớm có lợi thế vì ít người tối ưu. Họ hiểu dự án cần gì. Họ dùng sản phẩm sớm. Họ chịu rủi ro sớm. Họ bỏ thời gian sớm. Và họ có thể được trả thưởng vì đã xuất hiện trước khi đám đông đến.
Mùa sau, cuộc chơi đổi.
Người dùng biết dự án có thể thưởng. Dự án biết người dùng đang săn thưởng. Công cụ tạo ví tốt hơn. Bộ lọc sybil tốt hơn. Người săn airdrop chuyên nghiệp hơn. Danh sách thao tác lan nhanh hơn.
Cùng một hành vi lúc này đòi nhiều vốn hơn, nhiều ví hơn, nhiều công hơn, nhiều kiên nhẫn hơn. Nhưng phần thưởng kỳ vọng có thể mỏng hơn.
Nó chưa chắc vô dụng. Nhưng nó không còn là alpha theo nghĩa ban đầu.
Nó giống phí vào cửa hơn: nếu không làm, mình không có vé; nếu làm, mình vẫn chưa chắc có lợi thế.
Không ai sai khi làm những việc đó. Người săn airdrop không sai khi học cách làm tốt hơn. Trader không sai khi dùng công cụ tốt hơn. Nhà đầu tư không sai khi đọc dữ liệu nhanh hơn. Người viết nghiên cứu không sai khi dùng trí tuệ nhân tạo để gom nguồn nhanh hơn.
Sai lầm chỉ bắt đầu khi mình tưởng những việc đúng đó vẫn tạo ra cùng một khoảng cách như lúc ít người biết.
Một alpha bắt đầu trượt thành phí vào cửa khi vài dấu hiệu cùng xuất hiện.
Nó dễ được biến thành danh sách thao tác.
Nó dễ bị sao chép bằng công cụ công khai.
Số người cùng làm tăng nhanh hơn phần thưởng có thể chia.
Chi phí để duy trì nó tăng lên, trong khi lợi ích tăng thêm ngày càng mỏng.
Khi những dấu hiệu này đi cùng nhau, người chơi vẫn có lý do để làm. Nhưng phải gọi đúng tên. Họ không còn mua lợi thế. Họ đang trả phí để không tụt khỏi mặt bằng mới.
Mặt bằng mới không có nghĩa là alpha đã chết.
Công khai không tự động làm một lợi thế mất giá trị. Có những thứ ai cũng biết nhưng ít người làm đúng. Có những dữ liệu ai cũng thấy nhưng ít người cân được trọng số. Có những nguyên lý rất cũ nhưng vẫn phạt nặng người bỏ qua. Quản trị rủi ro là một ví dụ. Lịch mở khóa token cũng vậy. Biết không đủ để tạo lợi thế, nhưng không biết hoặc không làm thì vẫn rất dễ bị phạt.
Vậy ranh giới không nằm đơn giản ở việc “có bao nhiêu người biết”.
Nó nằm ở việc phần khó của alpha còn nằm ở đâu.
Nếu phần khó chỉ là biết sớm, vòng đời của nó có thể ngắn.
Nếu phần khó là thực thi đúng, chịu đau, có hạ tầng tốt, có vốn phù hợp, có mạng lưới tin cậy, có tốc độ riêng, hoặc có khả năng lọc nhiễu tốt hơn, nó bền hơn.
Đây là cái bẫy lịch sự của người thông minh trong crypto.
Nó không xuất hiện như một lỗi ngu ngốc. Nó xuất hiện dưới dạng những việc rất đúng: học nhanh hơn, dùng công cụ tốt hơn, đọc dữ liệu tốt hơn, làm nhiều việc mà một người nghiêm túc nên làm.
Cái bẫy nằm ở chỗ không nhận ra những việc đúng đó đã đổi vai.
Thứ từng giúp mình thắng có thể đã trở thành thứ chỉ giúp mình chưa bị loại khỏi cuộc chơi.
Phần khó nhất có lẽ không phải là tìm alpha.
Phần khó hơn là nhận ra lúc alpha mình đang tự hào đã âm thầm đổi trạng thái.
Từ lợi thế thành phí vào cửa.
#0xdungbui
Article
Voir la traduction
[D's Market #187] Khi nào alpha trong crypto hóa thành phí vào cửa?(⭐️⭐️⭐️) Trong bài này, mình dùng chữ alpha theo nghĩa hẹp: một lợi thế giúp mình thấy, hiểu hoặc hành động tốt hơn phần còn lại của nhóm đang cạnh tranh cùng một cơ hội. Với cách hiểu đó, không phải thứ từng là alpha thì sẽ mãi là alpha. Một thông tin sớm có thể là alpha. Một ví đáng theo dõi có thể là alpha. Một bảng dữ liệu tốt, một chiến thuật săn airdrop, một cách đọc dòng tiền trước khi đám đông gọi tên nó, cũng có thể là alpha. Nhưng chỉ khi nó còn tạo ra chênh lệch. Một thứ bắt đầu giống phí vào cửa khi không có nó thì mình bất lợi, nhưng có nó vẫn chưa đủ để thắng. Nó vẫn hữu ích. Nó vẫn nên dùng. Nhưng nó không còn tạo ra khoảng cách như lúc ban đầu. Alpha không nhất thiết chết bằng cách trở nên vô dụng. Nhiều alpha chết chậm hơn. Hoặc đúng hơn, nó không chết. Nó đổi vai. Lúc ít người biết, nó tạo khoảng cách. Lúc nhiều người trong cùng nhóm cạnh tranh biết, nó nâng mặt bằng chung. Lúc gần như người chơi nghiêm túc nào cũng phải có, nó trở thành điều kiện tối thiểu để không bị bỏ lại. Theo dõi ví thông minh là một ví dụ dễ thấy. Ở giai đoạn đầu, nếu biết theo dõi vài ví tốt, mình có thể thấy dòng tiền trước đám đông. Mình thấy token nào đang được gom. Hệ nào đang được chú ý. Nhóm nào đang xoay vốn. Lợi thế nằm ở chỗ tín hiệu đó chưa bị nhiều người đọc. Nhưng khi nhiều người cùng có bảng theo dõi ví, cùng có cảnh báo, cùng có danh sách ví, cùng biết lọc giao dịch lớn, phần dễ của lợi thế bị phổ cập. Công cụ vẫn có ích. Không có nó, mình chậm hơn. Nhưng có nó không còn đảm bảo mình nhanh hơn. Lúc đó, alpha không còn nằm ở việc có dữ liệu. Nó chuyển xuống lớp khác: biết ví nào đáng tin, tín hiệu nào là nhiễu, dòng tiền nào có thể bị giao dịch bắt chước làm méo, và khi nào nên hành động hoặc bỏ qua. Thứ được trả công không phải năng lực tuyệt đối. Thứ được trả công là chênh lệch còn lại so với người khác. Mauboussin chạm khá gần lớp này trong nghịch lý của kỹ năng. Trong những hoạt động có cả kỹ năng và may rủi, khi trình độ chung tăng lên và khoảng cách kỹ năng thu hẹp, phần may rủi trong kết quả quan sát được có thể nổi bật hơn. Wharton tóm lại ý của ông theo hướng: khi kỹ năng cải thiện, nhất là trong thị trường cạnh tranh, may rủi có thể trở nên quan trọng hơn trong kết quả cuối cùng. Mình không nói crypto giống hệt thể thao hay quản lý quỹ. Mình chỉ mượn một cơ chế: khi nhiều người cùng giỏi lên ở cùng một lớp, phần thưởng của việc giỏi ở lớp đó có thể mỏng đi. Cơ chế này đáng dùng cho crypto ở những lớp có công cụ công khai, tín hiệu dễ sao chép, và phần thưởng bị nhiều người tranh cùng lúc. Nếu nhiều người trong cùng nhóm cạnh tranh đều có công cụ dữ liệu trên chuỗi tốt hơn, công cụ không biến mất. Nhưng phần thưởng của việc chỉ “có công cụ” giảm xuống. Nếu nhiều người đều dùng trí tuệ nhân tạo để tóm tắt, quét tin và so dự án theo cách giống nhau, trí tuệ nhân tạo không vô dụng. Nhưng cách dùng phổ thông đó khó còn là lợi thế riêng. Nếu nhiều người đều biết săn airdrop theo cùng một danh sách thao tác, airdrop không biến mất. Nhưng phần thưởng của việc chỉ làm các bước cơ bản sẽ bị chia nhỏ hơn. Buffett từng mô tả một cơ chế tương tự trong thư Berkshire năm 1985, khi nhìn lại ngành dệt. Nhiều khoản đầu tư vào máy móc mới có thể hợp lý nếu nhìn riêng lẻ, vì chúng giúp giảm chi phí. Nhưng khi nhiều đối thủ cùng đầu tư, chi phí thấp hơn trở thành mặt bằng mới của ngành, còn lợi nhuận vẫn yếu. Đó là cái bẫy của lợi thế tương đối. Một người nâng chuẩn thì có thể hơn người khác. Cả ngành cùng nâng chuẩn thì chuẩn mới có thể chỉ trở thành điều kiện để còn cạnh tranh. Trong crypto, điều này hiện ra rõ ở những nơi thông tin công khai, công cụ phổ cập nhanh, và chiến thuật dễ sao chép. Săn airdrop là một ví dụ rất rõ. Mùa đầu, người làm sớm có lợi thế vì ít người tối ưu. Họ hiểu dự án cần gì. Họ dùng sản phẩm sớm. Họ chịu rủi ro sớm. Họ bỏ thời gian sớm. Và họ có thể được trả thưởng vì đã xuất hiện trước khi đám đông đến. Mùa sau, cuộc chơi đổi. Người dùng biết dự án có thể thưởng. Dự án biết người dùng đang săn thưởng. Công cụ tạo ví tốt hơn. Bộ lọc sybil tốt hơn. Người săn airdrop chuyên nghiệp hơn. Danh sách thao tác lan nhanh hơn. Cùng một hành vi lúc này đòi nhiều vốn hơn, nhiều ví hơn, nhiều công hơn, nhiều kiên nhẫn hơn. Nhưng phần thưởng kỳ vọng có thể mỏng hơn. Nó chưa chắc vô dụng. Nhưng nó không còn là alpha theo nghĩa ban đầu. Nó giống phí vào cửa hơn: nếu không làm, mình không có vé; nếu làm, mình vẫn chưa chắc có lợi thế. Không ai sai khi làm những việc đó. Người săn airdrop không sai khi học cách làm tốt hơn. Trader không sai khi dùng công cụ tốt hơn. Nhà đầu tư không sai khi đọc dữ liệu nhanh hơn. Người viết nghiên cứu không sai khi dùng trí tuệ nhân tạo để gom nguồn nhanh hơn. Sai lầm chỉ bắt đầu khi mình tưởng những việc đúng đó vẫn tạo ra cùng một khoảng cách như lúc ít người biết. Một alpha bắt đầu trượt thành phí vào cửa khi vài dấu hiệu cùng xuất hiện. Nó dễ được biến thành danh sách thao tác. Nó dễ bị sao chép bằng công cụ công khai. Số người cùng làm tăng nhanh hơn phần thưởng có thể chia. Chi phí để duy trì nó tăng lên, trong khi lợi ích tăng thêm ngày càng mỏng. Khi những dấu hiệu này đi cùng nhau, người chơi vẫn có lý do để làm. Nhưng phải gọi đúng tên. Họ không còn mua lợi thế. Họ đang trả phí để không tụt khỏi mặt bằng mới. Mặt bằng mới không có nghĩa là alpha đã chết. Công khai không tự động làm một lợi thế mất giá trị. Có những thứ ai cũng biết nhưng ít người làm đúng. Có những dữ liệu ai cũng thấy nhưng ít người cân được trọng số. Có những nguyên lý rất cũ nhưng vẫn phạt nặng người bỏ qua. Quản trị rủi ro là một ví dụ. Lịch mở khóa token cũng vậy. Biết không đủ để tạo lợi thế, nhưng không biết hoặc không làm thì vẫn rất dễ bị phạt. Vậy ranh giới không nằm đơn giản ở việc “có bao nhiêu người biết”. Nó nằm ở việc phần khó của alpha còn nằm ở đâu. Nếu phần khó chỉ là biết sớm, vòng đời của nó có thể ngắn. Nếu phần khó là thực thi đúng, chịu đau, có hạ tầng tốt, có vốn phù hợp, có mạng lưới tin cậy, có tốc độ riêng, hoặc có khả năng lọc nhiễu tốt hơn, nó bền hơn. Đây là cái bẫy lịch sự của người thông minh trong crypto. Nó không xuất hiện như một lỗi ngu ngốc. Nó xuất hiện dưới dạng những việc rất đúng: học nhanh hơn, dùng công cụ tốt hơn, đọc dữ liệu tốt hơn, làm nhiều việc mà một người nghiêm túc nên làm. Cái bẫy nằm ở chỗ không nhận ra những việc đúng đó đã đổi vai. Thứ từng giúp mình thắng có thể đã trở thành thứ chỉ giúp mình chưa bị loại khỏi cuộc chơi. Phần khó nhất có lẽ không phải là tìm alpha. Phần khó hơn là nhận ra lúc alpha mình đang tự hào đã âm thầm đổi trạng thái. Từ lợi thế thành phí vào cửa. #0xdungbui

[D's Market #187] Khi nào alpha trong crypto hóa thành phí vào cửa?

(⭐️⭐️⭐️)
Trong bài này, mình dùng chữ alpha theo nghĩa hẹp: một lợi thế giúp mình thấy, hiểu hoặc hành động tốt hơn phần còn lại của nhóm đang cạnh tranh cùng một cơ hội.
Với cách hiểu đó, không phải thứ từng là alpha thì sẽ mãi là alpha.
Một thông tin sớm có thể là alpha. Một ví đáng theo dõi có thể là alpha. Một bảng dữ liệu tốt, một chiến thuật săn airdrop, một cách đọc dòng tiền trước khi đám đông gọi tên nó, cũng có thể là alpha.
Nhưng chỉ khi nó còn tạo ra chênh lệch.
Một thứ bắt đầu giống phí vào cửa khi không có nó thì mình bất lợi, nhưng có nó vẫn chưa đủ để thắng. Nó vẫn hữu ích. Nó vẫn nên dùng. Nhưng nó không còn tạo ra khoảng cách như lúc ban đầu.
Alpha không nhất thiết chết bằng cách trở nên vô dụng. Nhiều alpha chết chậm hơn. Hoặc đúng hơn, nó không chết. Nó đổi vai.
Lúc ít người biết, nó tạo khoảng cách.
Lúc nhiều người trong cùng nhóm cạnh tranh biết, nó nâng mặt bằng chung.
Lúc gần như người chơi nghiêm túc nào cũng phải có, nó trở thành điều kiện tối thiểu để không bị bỏ lại.
Theo dõi ví thông minh là một ví dụ dễ thấy.
Ở giai đoạn đầu, nếu biết theo dõi vài ví tốt, mình có thể thấy dòng tiền trước đám đông. Mình thấy token nào đang được gom. Hệ nào đang được chú ý. Nhóm nào đang xoay vốn. Lợi thế nằm ở chỗ tín hiệu đó chưa bị nhiều người đọc.
Nhưng khi nhiều người cùng có bảng theo dõi ví, cùng có cảnh báo, cùng có danh sách ví, cùng biết lọc giao dịch lớn, phần dễ của lợi thế bị phổ cập. Công cụ vẫn có ích. Không có nó, mình chậm hơn. Nhưng có nó không còn đảm bảo mình nhanh hơn.
Lúc đó, alpha không còn nằm ở việc có dữ liệu.
Nó chuyển xuống lớp khác: biết ví nào đáng tin, tín hiệu nào là nhiễu, dòng tiền nào có thể bị giao dịch bắt chước làm méo, và khi nào nên hành động hoặc bỏ qua.
Thứ được trả công không phải năng lực tuyệt đối. Thứ được trả công là chênh lệch còn lại so với người khác.
Mauboussin chạm khá gần lớp này trong nghịch lý của kỹ năng. Trong những hoạt động có cả kỹ năng và may rủi, khi trình độ chung tăng lên và khoảng cách kỹ năng thu hẹp, phần may rủi trong kết quả quan sát được có thể nổi bật hơn. Wharton tóm lại ý của ông theo hướng: khi kỹ năng cải thiện, nhất là trong thị trường cạnh tranh, may rủi có thể trở nên quan trọng hơn trong kết quả cuối cùng.
Mình không nói crypto giống hệt thể thao hay quản lý quỹ.
Mình chỉ mượn một cơ chế: khi nhiều người cùng giỏi lên ở cùng một lớp, phần thưởng của việc giỏi ở lớp đó có thể mỏng đi.
Cơ chế này đáng dùng cho crypto ở những lớp có công cụ công khai, tín hiệu dễ sao chép, và phần thưởng bị nhiều người tranh cùng lúc.
Nếu nhiều người trong cùng nhóm cạnh tranh đều có công cụ dữ liệu trên chuỗi tốt hơn, công cụ không biến mất. Nhưng phần thưởng của việc chỉ “có công cụ” giảm xuống.
Nếu nhiều người đều dùng trí tuệ nhân tạo để tóm tắt, quét tin và so dự án theo cách giống nhau, trí tuệ nhân tạo không vô dụng. Nhưng cách dùng phổ thông đó khó còn là lợi thế riêng.
Nếu nhiều người đều biết săn airdrop theo cùng một danh sách thao tác, airdrop không biến mất. Nhưng phần thưởng của việc chỉ làm các bước cơ bản sẽ bị chia nhỏ hơn.
Buffett từng mô tả một cơ chế tương tự trong thư Berkshire năm 1985, khi nhìn lại ngành dệt. Nhiều khoản đầu tư vào máy móc mới có thể hợp lý nếu nhìn riêng lẻ, vì chúng giúp giảm chi phí. Nhưng khi nhiều đối thủ cùng đầu tư, chi phí thấp hơn trở thành mặt bằng mới của ngành, còn lợi nhuận vẫn yếu.
Đó là cái bẫy của lợi thế tương đối.
Một người nâng chuẩn thì có thể hơn người khác. Cả ngành cùng nâng chuẩn thì chuẩn mới có thể chỉ trở thành điều kiện để còn cạnh tranh.
Trong crypto, điều này hiện ra rõ ở những nơi thông tin công khai, công cụ phổ cập nhanh, và chiến thuật dễ sao chép.
Săn airdrop là một ví dụ rất rõ.
Mùa đầu, người làm sớm có lợi thế vì ít người tối ưu. Họ hiểu dự án cần gì. Họ dùng sản phẩm sớm. Họ chịu rủi ro sớm. Họ bỏ thời gian sớm. Và họ có thể được trả thưởng vì đã xuất hiện trước khi đám đông đến.
Mùa sau, cuộc chơi đổi.
Người dùng biết dự án có thể thưởng. Dự án biết người dùng đang săn thưởng. Công cụ tạo ví tốt hơn. Bộ lọc sybil tốt hơn. Người săn airdrop chuyên nghiệp hơn. Danh sách thao tác lan nhanh hơn.
Cùng một hành vi lúc này đòi nhiều vốn hơn, nhiều ví hơn, nhiều công hơn, nhiều kiên nhẫn hơn. Nhưng phần thưởng kỳ vọng có thể mỏng hơn.
Nó chưa chắc vô dụng. Nhưng nó không còn là alpha theo nghĩa ban đầu.
Nó giống phí vào cửa hơn: nếu không làm, mình không có vé; nếu làm, mình vẫn chưa chắc có lợi thế.
Không ai sai khi làm những việc đó. Người săn airdrop không sai khi học cách làm tốt hơn. Trader không sai khi dùng công cụ tốt hơn. Nhà đầu tư không sai khi đọc dữ liệu nhanh hơn. Người viết nghiên cứu không sai khi dùng trí tuệ nhân tạo để gom nguồn nhanh hơn.
Sai lầm chỉ bắt đầu khi mình tưởng những việc đúng đó vẫn tạo ra cùng một khoảng cách như lúc ít người biết.
Một alpha bắt đầu trượt thành phí vào cửa khi vài dấu hiệu cùng xuất hiện.
Nó dễ được biến thành danh sách thao tác.
Nó dễ bị sao chép bằng công cụ công khai.
Số người cùng làm tăng nhanh hơn phần thưởng có thể chia.
Chi phí để duy trì nó tăng lên, trong khi lợi ích tăng thêm ngày càng mỏng.
Khi những dấu hiệu này đi cùng nhau, người chơi vẫn có lý do để làm. Nhưng phải gọi đúng tên. Họ không còn mua lợi thế. Họ đang trả phí để không tụt khỏi mặt bằng mới.
Mặt bằng mới không có nghĩa là alpha đã chết.
Công khai không tự động làm một lợi thế mất giá trị. Có những thứ ai cũng biết nhưng ít người làm đúng. Có những dữ liệu ai cũng thấy nhưng ít người cân được trọng số. Có những nguyên lý rất cũ nhưng vẫn phạt nặng người bỏ qua. Quản trị rủi ro là một ví dụ. Lịch mở khóa token cũng vậy. Biết không đủ để tạo lợi thế, nhưng không biết hoặc không làm thì vẫn rất dễ bị phạt.
Vậy ranh giới không nằm đơn giản ở việc “có bao nhiêu người biết”.
Nó nằm ở việc phần khó của alpha còn nằm ở đâu.
Nếu phần khó chỉ là biết sớm, vòng đời của nó có thể ngắn.
Nếu phần khó là thực thi đúng, chịu đau, có hạ tầng tốt, có vốn phù hợp, có mạng lưới tin cậy, có tốc độ riêng, hoặc có khả năng lọc nhiễu tốt hơn, nó bền hơn.
Đây là cái bẫy lịch sự của người thông minh trong crypto.
Nó không xuất hiện như một lỗi ngu ngốc. Nó xuất hiện dưới dạng những việc rất đúng: học nhanh hơn, dùng công cụ tốt hơn, đọc dữ liệu tốt hơn, làm nhiều việc mà một người nghiêm túc nên làm.
Cái bẫy nằm ở chỗ không nhận ra những việc đúng đó đã đổi vai.
Thứ từng giúp mình thắng có thể đã trở thành thứ chỉ giúp mình chưa bị loại khỏi cuộc chơi.
Phần khó nhất có lẽ không phải là tìm alpha.
Phần khó hơn là nhận ra lúc alpha mình đang tự hào đã âm thầm đổi trạng thái.
Từ lợi thế thành phí vào cửa.
#0xdungbui
Voir la traduction
Có một thời, edge đến từ việc đứng gần thông tin hơn. Trong crypto, ai thấy sớm hơn thường có lợi thế. Nhưng khi AI làm việc thu thập, tóm tắt và kể lại thông tin công khai trở nên quá rẻ, câu hỏi đáng nhìn không còn chỉ là: ai thấy trước? Câu hỏi khó hơn là: edge sẽ dịch sang đâu? Theo mình, thứ đang bị dân chủ hóa là tiếp cận. Nhưng tiếp cận không giống cơ hội. Thông tin chỉ là nguyên liệu.Cơ hội là cả một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, rồi hành động đủ đúng và đủ sớm. Khi lớp bề mặt của thông tin ngày càng rẻ, lợi thế có thể bớt nằm ở chỗ thấy nhiều hơn, và dồn xuống sâu hơn: - ai lọc tốt hơn - ai hiểu ngữ cảnh tốt hơn - ai có network đáng tin hơn - ai thực thi tốt hơn Nói ngắn hơn: AI có thể không giết cơ hội trước. Nó chỉ làm yếu một loại edge cũ là đứng gần thông tin công khai hơn một chút. Nếu đúng như vậy, người được thị trường trả công tiếp theo sẽ không hẳn là người thấy nhiều hơn. Mà là người nghĩ qua lớp nhiễu tốt hơn đám đông.
Có một thời, edge đến từ việc đứng gần thông tin hơn.
Trong crypto, ai thấy sớm hơn thường có lợi thế. Nhưng khi AI làm việc thu thập, tóm tắt và kể lại thông tin công khai trở nên quá rẻ, câu hỏi đáng nhìn không còn chỉ là: ai thấy trước?
Câu hỏi khó hơn là: edge sẽ dịch sang đâu?
Theo mình, thứ đang bị dân chủ hóa là tiếp cận. Nhưng tiếp cận không giống cơ hội.
Thông tin chỉ là nguyên liệu.Cơ hội là cả một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, rồi hành động đủ đúng và đủ sớm.
Khi lớp bề mặt của thông tin ngày càng rẻ, lợi thế có thể bớt nằm ở chỗ thấy nhiều hơn, và dồn xuống sâu hơn:
- ai lọc tốt hơn
- ai hiểu ngữ cảnh tốt hơn
- ai có network đáng tin hơn
- ai thực thi tốt hơn
Nói ngắn hơn: AI có thể không giết cơ hội trước. Nó chỉ làm yếu một loại edge cũ là đứng gần thông tin công khai hơn một chút.
Nếu đúng như vậy, người được thị trường trả công tiếp theo sẽ không hẳn là người thấy nhiều hơn.
Mà là người nghĩ qua lớp nhiễu tốt hơn đám đông.
0xdungbui
·
--
[D's Market #186] Thị trường sẽ trả công cho ai khi AI làm thông tin rẻ đi?
Trong một thời gian dài, lợi thế thường bắt đầu từ chỗ đứng gần thông tin hơn.
Bạn biết sớm hơn. Bạn đọc nhanh hơn. Bạn có mặt ở đúng chỗ khi câu chuyện còn chưa chạy hết vòng. Với những thị trường phản ứng nhanh với thông tin công khai như crypto, chỉ riêng việc ở gần dòng thông tin hơn đã có thể tạo ra một khoảng cách.
Nhưng nếu AI đang làm phần thu thập, tóm tắt, diễn giải và kể lại của thông tin ngày càng rẻ hơn, thì trọng tâm của câu hỏi cũng phải đổi theo. Chỗ đáng nhìn không còn chỉ là ai thấy trước. Chỗ đáng nhìn hơn là: sau khi lớp đó bị làm rẻ đi, cơ hội còn chảy về tay ai.
Ở đây, mình dùng chữ “cơ hội” theo nghĩa hẹp. Nó không phải mọi cơ hội trong đời sống hay nghề nghiệp. Trong bài này, nó gần hơn với khả năng nhìn ra và hành động đúng trước khi phần còn lại của thị trường tiêu hóa xong một tín hiệu công khai.
Điều mình đang nói cũng hẹp theo đúng nghĩa đó. Mình không nói thông tin không còn quan trọng. Mình chỉ nói rằng ở những nơi tín hiệu chủ yếu chạy qua không gian công khai, đứng gần thông tin hơn có thể không còn là lợi thế đủ lớn như trước nữa.
Thứ rẻ đi đầu tiên không phải toàn bộ hiểu biết. Mà là lớp bề mặt của hiểu biết.
Tóm tắt nhanh hơn. Gom nguồn nhanh hơn. Viết lại một câu chuyện nghe có vẻ đầy đủ nhanh hơn. OECD cũng lưu ý rằng các công cụ AI tạo sinh đã làm giảm mạnh rào cản tạo và lan truyền nội dung hấp dẫn, đồng thời khiến việc phân biệt đâu là nội dung xác thực và đâu là nội dung bị thao túng trở nên khó hơn.
Nếu lớp tín hiệu và lớp kể lại trở nên quá rẻ, thì chuyện xảy ra sau đó cũng khá tự nhiên. Nhiều người hơn sẽ cùng nhìn thấy một bề mặt nghe có vẻ đủ để ra quyết định. Khi chỗ đó không còn hiếm như trước, lợi thế sẽ khó tiếp tục nằm chủ yếu ở việc ai tiếp cận sớm hơn một nhịp. Nó bắt đầu nghiêng sang chỗ khác: ai phân biệt được tín hiệu nào đáng tin hơn, tín hiệu nào chỉ là lớp kể lại, và tín hiệu nào thật sự đáng để hành động.
Nói ngắn hơn, thứ hiếm hơn không còn chỉ là bản thân tín hiệu. Thứ hiếm hơn có thể là khả năng xử lý tín hiệu đó đúng hơn.
Chỗ cần tách cho gọn nằm ở đây: tiếp cận thông tin không giống nhìn ra cơ hội.
Thông tin là nguyên liệu. Cơ hội là kết quả của một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, hiểu nó quan trọng với ai, rồi hành động đủ sớm và đủ đúng.
Khi AI làm rẻ phần đầu của chuỗi này, rất nhiều người có thể cùng tiếp cận một lớp bề mặt gần giống nhau. Chính vì thế, phần còn lại của chuỗi mới đáng tiền hơn. Không phải vì nó mới xuất hiện, mà vì khi lớp đầu bị làm rẻ đi, chỗ còn tạo khác biệt buộc phải dồn xuống sâu hơn.
Nó dồn về bộ lọc. Không phải khả năng thấy thật nhiều, mà là khả năng bỏ qua phần lớn những thứ nghe cái nào cũng có vẻ hợp lý.
Nó dồn về ngữ cảnh. Một mẩu tin đúng vẫn có thể vô nghĩa nếu bạn không biết nó đứng ở đâu trong cấu trúc lớn hơn của thị trường.
Nó dồn về mạng lưới tin cậy. Không phải độ phủ. Mà là biết mình đang dựa vào ai, nguồn đó có lịch sử thế nào, và tín hiệu đã đi qua bao nhiêu lớp biến dạng.
Và nó dồn về khả năng thực thi. Biết một thứ trước người khác chưa đủ. Còn phải biến cái mình nhận ra thành hành động đúng trước khi cùng một câu chuyện bị hệ thống kể lại cho tất cả.
Cách đọc này không đúng như nhau ở mọi nơi. Nó đứng hơn ở những miền mà phần lớn tín hiệu đi qua không gian công khai, có thể bị tóm tắt, kể lại và tiêu hóa rất nhanh. Nếu lợi thế thật sự nằm ở dữ liệu riêng, phân phối riêng, network riêng hay dòng lệnh riêng, thì việc AI làm rẻ phần tóm tắt thông tin công khai chưa chắc đã chạm nhiều vào lõi lợi thế đó.
Vì vậy, nói AI đang dân chủ hóa tiếp cận thì đúng. Nhưng nói cơ hội vì thế cũng được chia đều hơn thì còn sớm.
Đúng là nhiều người hơn có thể dùng công cụ mạnh hơn để đọc, hỏi, viết và tổng hợp. Nhưng từ đó nhảy luôn sang kết luận rằng cơ hội cũng được san bằng hơn thì hơi nhanh. Vì dân chủ hóa tiếp cận không tự động biến thành dân chủ hóa phán đoán.
Đây không chỉ là một trực giác đẹp. Dữ liệu từ Anthropic cũng khiến mình muốn nghiêng về hướng đó một cách cẩn thận hơn. Economic Index tháng 3/2026 cho thấy augmentation tăng nhẹ, và người dùng có thời gian dùng lâu hơn thường đem các tác vụ giá trị cao hơn vào Claude, đồng thời có xác suất gợi được phản hồi tốt cao hơn. Bản thân báo cáo này cũng nói rõ ở đây có thể có hiệu ứng học dần, nhưng cũng có thể có tự chọn lọc và thiên lệch sống sót. Nó chưa khóa được một kết luận lớn. Nhưng ít nhất, nó hợp với một cách hiểu hẹp hơn: AI đang khuếch đại người đã có khung tốt, chứ chưa tự nó san bằng chênh lệch nhận thức.
Nếu vậy, khoảng cách đáng nhìn có thể không nằm đơn giản giữa người dùng AI và người không dùng AI. Nó có thể nằm giữa người có AI nhưng thiếu khung lọc, và người có AI cộng với khung lọc, ngữ cảnh và kỷ luật kiểm tra.
Chính chỗ chênh đó làm mình nghiêng về cách hiểu này hơn: AI có thể đang làm cơ hội đổi chỗ trú.
Nó không làm cơ hội biến mất. Nó không làm mọi người yếu đi như nhau. Nó chỉ có thể làm yếu đi một loại lợi thế cũ: lợi thế sống chủ yếu nhờ tiếp cận thông tin công khai nhanh hơn một chút.
Nếu luận điểm này đúng, cơ hội sẽ chảy nhiều hơn về tay những người kết hợp được công cụ AI với những thứ AI không tự cấp cho họ: miền hiểu biết sâu, mạng lưới tin cậy tốt, kỷ luật kiểm tra, và khả năng hành động trong lúc đám đông còn đang tiêu hóa lớp kể lại.
Nhìn theo hướng đó, câu hỏi “khi AI làm thông tin rẻ đi và chạy nhanh hơn, cơ hội sẽ chảy về tay ai?” có lẽ nên trả lời thế này:
Không hẳn là người thấy nhiều hơn. Cũng chưa chắc là người phản ứng nhanh hơn ở lớp bề mặt. Nó có thể chảy nhiều hơn về tay người biết tín hiệu nào nên bỏ qua, tín hiệu nào đáng đào sâu, và lúc nào phải quay lại nguồn thay vì tin luôn vào cảm giác mình đã hiểu rồi.
Luận điểm này sẽ yếu đi nếu AI không chỉ làm rẻ phần tóm tắt và kể lại, mà còn làm rẻ một cách khá đồng đều cả phần xác minh, cân trọng số và ra quyết định thực dụng. Nó cũng sẽ yếu đi nếu trong miền đang xét, lợi thế thật sự không nằm ở thông tin công khai ngay từ đầu, mà nằm ở data riêng, vốn, phân phối hay network mà AI chưa làm hàng hóa hóa được.
[Nguồn]
OECD, Initial policy considerations for generative artificial intelligence.
Anthropic, Anthropic Economic Index report: Learning curves.
Article
Voir la traduction
[D's Market #186] Thị trường sẽ trả công cho ai khi AI làm thông tin rẻ đi?Trong một thời gian dài, lợi thế thường bắt đầu từ chỗ đứng gần thông tin hơn. Bạn biết sớm hơn. Bạn đọc nhanh hơn. Bạn có mặt ở đúng chỗ khi câu chuyện còn chưa chạy hết vòng. Với những thị trường phản ứng nhanh với thông tin công khai như crypto, chỉ riêng việc ở gần dòng thông tin hơn đã có thể tạo ra một khoảng cách. Nhưng nếu AI đang làm phần thu thập, tóm tắt, diễn giải và kể lại của thông tin ngày càng rẻ hơn, thì trọng tâm của câu hỏi cũng phải đổi theo. Chỗ đáng nhìn không còn chỉ là ai thấy trước. Chỗ đáng nhìn hơn là: sau khi lớp đó bị làm rẻ đi, cơ hội còn chảy về tay ai. Ở đây, mình dùng chữ “cơ hội” theo nghĩa hẹp. Nó không phải mọi cơ hội trong đời sống hay nghề nghiệp. Trong bài này, nó gần hơn với khả năng nhìn ra và hành động đúng trước khi phần còn lại của thị trường tiêu hóa xong một tín hiệu công khai. Điều mình đang nói cũng hẹp theo đúng nghĩa đó. Mình không nói thông tin không còn quan trọng. Mình chỉ nói rằng ở những nơi tín hiệu chủ yếu chạy qua không gian công khai, đứng gần thông tin hơn có thể không còn là lợi thế đủ lớn như trước nữa. Thứ rẻ đi đầu tiên không phải toàn bộ hiểu biết. Mà là lớp bề mặt của hiểu biết. Tóm tắt nhanh hơn. Gom nguồn nhanh hơn. Viết lại một câu chuyện nghe có vẻ đầy đủ nhanh hơn. OECD cũng lưu ý rằng các công cụ AI tạo sinh đã làm giảm mạnh rào cản tạo và lan truyền nội dung hấp dẫn, đồng thời khiến việc phân biệt đâu là nội dung xác thực và đâu là nội dung bị thao túng trở nên khó hơn. Nếu lớp tín hiệu và lớp kể lại trở nên quá rẻ, thì chuyện xảy ra sau đó cũng khá tự nhiên. Nhiều người hơn sẽ cùng nhìn thấy một bề mặt nghe có vẻ đủ để ra quyết định. Khi chỗ đó không còn hiếm như trước, lợi thế sẽ khó tiếp tục nằm chủ yếu ở việc ai tiếp cận sớm hơn một nhịp. Nó bắt đầu nghiêng sang chỗ khác: ai phân biệt được tín hiệu nào đáng tin hơn, tín hiệu nào chỉ là lớp kể lại, và tín hiệu nào thật sự đáng để hành động. Nói ngắn hơn, thứ hiếm hơn không còn chỉ là bản thân tín hiệu. Thứ hiếm hơn có thể là khả năng xử lý tín hiệu đó đúng hơn. Chỗ cần tách cho gọn nằm ở đây: tiếp cận thông tin không giống nhìn ra cơ hội. Thông tin là nguyên liệu. Cơ hội là kết quả của một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, hiểu nó quan trọng với ai, rồi hành động đủ sớm và đủ đúng. Khi AI làm rẻ phần đầu của chuỗi này, rất nhiều người có thể cùng tiếp cận một lớp bề mặt gần giống nhau. Chính vì thế, phần còn lại của chuỗi mới đáng tiền hơn. Không phải vì nó mới xuất hiện, mà vì khi lớp đầu bị làm rẻ đi, chỗ còn tạo khác biệt buộc phải dồn xuống sâu hơn. Nó dồn về bộ lọc. Không phải khả năng thấy thật nhiều, mà là khả năng bỏ qua phần lớn những thứ nghe cái nào cũng có vẻ hợp lý. Nó dồn về ngữ cảnh. Một mẩu tin đúng vẫn có thể vô nghĩa nếu bạn không biết nó đứng ở đâu trong cấu trúc lớn hơn của thị trường. Nó dồn về mạng lưới tin cậy. Không phải độ phủ. Mà là biết mình đang dựa vào ai, nguồn đó có lịch sử thế nào, và tín hiệu đã đi qua bao nhiêu lớp biến dạng. Và nó dồn về khả năng thực thi. Biết một thứ trước người khác chưa đủ. Còn phải biến cái mình nhận ra thành hành động đúng trước khi cùng một câu chuyện bị hệ thống kể lại cho tất cả. Cách đọc này không đúng như nhau ở mọi nơi. Nó đứng hơn ở những miền mà phần lớn tín hiệu đi qua không gian công khai, có thể bị tóm tắt, kể lại và tiêu hóa rất nhanh. Nếu lợi thế thật sự nằm ở dữ liệu riêng, phân phối riêng, network riêng hay dòng lệnh riêng, thì việc AI làm rẻ phần tóm tắt thông tin công khai chưa chắc đã chạm nhiều vào lõi lợi thế đó. Vì vậy, nói AI đang dân chủ hóa tiếp cận thì đúng. Nhưng nói cơ hội vì thế cũng được chia đều hơn thì còn sớm. Đúng là nhiều người hơn có thể dùng công cụ mạnh hơn để đọc, hỏi, viết và tổng hợp. Nhưng từ đó nhảy luôn sang kết luận rằng cơ hội cũng được san bằng hơn thì hơi nhanh. Vì dân chủ hóa tiếp cận không tự động biến thành dân chủ hóa phán đoán. Đây không chỉ là một trực giác đẹp. Dữ liệu từ Anthropic cũng khiến mình muốn nghiêng về hướng đó một cách cẩn thận hơn. Economic Index tháng 3/2026 cho thấy augmentation tăng nhẹ, và người dùng có thời gian dùng lâu hơn thường đem các tác vụ giá trị cao hơn vào Claude, đồng thời có xác suất gợi được phản hồi tốt cao hơn. Bản thân báo cáo này cũng nói rõ ở đây có thể có hiệu ứng học dần, nhưng cũng có thể có tự chọn lọc và thiên lệch sống sót. Nó chưa khóa được một kết luận lớn. Nhưng ít nhất, nó hợp với một cách hiểu hẹp hơn: AI đang khuếch đại người đã có khung tốt, chứ chưa tự nó san bằng chênh lệch nhận thức. Nếu vậy, khoảng cách đáng nhìn có thể không nằm đơn giản giữa người dùng AI và người không dùng AI. Nó có thể nằm giữa người có AI nhưng thiếu khung lọc, và người có AI cộng với khung lọc, ngữ cảnh và kỷ luật kiểm tra. Chính chỗ chênh đó làm mình nghiêng về cách hiểu này hơn: AI có thể đang làm cơ hội đổi chỗ trú. Nó không làm cơ hội biến mất. Nó không làm mọi người yếu đi như nhau. Nó chỉ có thể làm yếu đi một loại lợi thế cũ: lợi thế sống chủ yếu nhờ tiếp cận thông tin công khai nhanh hơn một chút. Nếu luận điểm này đúng, cơ hội sẽ chảy nhiều hơn về tay những người kết hợp được công cụ AI với những thứ AI không tự cấp cho họ: miền hiểu biết sâu, mạng lưới tin cậy tốt, kỷ luật kiểm tra, và khả năng hành động trong lúc đám đông còn đang tiêu hóa lớp kể lại. Nhìn theo hướng đó, câu hỏi “khi AI làm thông tin rẻ đi và chạy nhanh hơn, cơ hội sẽ chảy về tay ai?” có lẽ nên trả lời thế này: Không hẳn là người thấy nhiều hơn. Cũng chưa chắc là người phản ứng nhanh hơn ở lớp bề mặt. Nó có thể chảy nhiều hơn về tay người biết tín hiệu nào nên bỏ qua, tín hiệu nào đáng đào sâu, và lúc nào phải quay lại nguồn thay vì tin luôn vào cảm giác mình đã hiểu rồi. Luận điểm này sẽ yếu đi nếu AI không chỉ làm rẻ phần tóm tắt và kể lại, mà còn làm rẻ một cách khá đồng đều cả phần xác minh, cân trọng số và ra quyết định thực dụng. Nó cũng sẽ yếu đi nếu trong miền đang xét, lợi thế thật sự không nằm ở thông tin công khai ngay từ đầu, mà nằm ở data riêng, vốn, phân phối hay network mà AI chưa làm hàng hóa hóa được. [Nguồn] OECD, Initial policy considerations for generative artificial intelligence. Anthropic, Anthropic Economic Index report: Learning curves.

[D's Market #186] Thị trường sẽ trả công cho ai khi AI làm thông tin rẻ đi?

Trong một thời gian dài, lợi thế thường bắt đầu từ chỗ đứng gần thông tin hơn.
Bạn biết sớm hơn. Bạn đọc nhanh hơn. Bạn có mặt ở đúng chỗ khi câu chuyện còn chưa chạy hết vòng. Với những thị trường phản ứng nhanh với thông tin công khai như crypto, chỉ riêng việc ở gần dòng thông tin hơn đã có thể tạo ra một khoảng cách.
Nhưng nếu AI đang làm phần thu thập, tóm tắt, diễn giải và kể lại của thông tin ngày càng rẻ hơn, thì trọng tâm của câu hỏi cũng phải đổi theo. Chỗ đáng nhìn không còn chỉ là ai thấy trước. Chỗ đáng nhìn hơn là: sau khi lớp đó bị làm rẻ đi, cơ hội còn chảy về tay ai.
Ở đây, mình dùng chữ “cơ hội” theo nghĩa hẹp. Nó không phải mọi cơ hội trong đời sống hay nghề nghiệp. Trong bài này, nó gần hơn với khả năng nhìn ra và hành động đúng trước khi phần còn lại của thị trường tiêu hóa xong một tín hiệu công khai.
Điều mình đang nói cũng hẹp theo đúng nghĩa đó. Mình không nói thông tin không còn quan trọng. Mình chỉ nói rằng ở những nơi tín hiệu chủ yếu chạy qua không gian công khai, đứng gần thông tin hơn có thể không còn là lợi thế đủ lớn như trước nữa.
Thứ rẻ đi đầu tiên không phải toàn bộ hiểu biết. Mà là lớp bề mặt của hiểu biết.
Tóm tắt nhanh hơn. Gom nguồn nhanh hơn. Viết lại một câu chuyện nghe có vẻ đầy đủ nhanh hơn. OECD cũng lưu ý rằng các công cụ AI tạo sinh đã làm giảm mạnh rào cản tạo và lan truyền nội dung hấp dẫn, đồng thời khiến việc phân biệt đâu là nội dung xác thực và đâu là nội dung bị thao túng trở nên khó hơn.
Nếu lớp tín hiệu và lớp kể lại trở nên quá rẻ, thì chuyện xảy ra sau đó cũng khá tự nhiên. Nhiều người hơn sẽ cùng nhìn thấy một bề mặt nghe có vẻ đủ để ra quyết định. Khi chỗ đó không còn hiếm như trước, lợi thế sẽ khó tiếp tục nằm chủ yếu ở việc ai tiếp cận sớm hơn một nhịp. Nó bắt đầu nghiêng sang chỗ khác: ai phân biệt được tín hiệu nào đáng tin hơn, tín hiệu nào chỉ là lớp kể lại, và tín hiệu nào thật sự đáng để hành động.
Nói ngắn hơn, thứ hiếm hơn không còn chỉ là bản thân tín hiệu. Thứ hiếm hơn có thể là khả năng xử lý tín hiệu đó đúng hơn.
Chỗ cần tách cho gọn nằm ở đây: tiếp cận thông tin không giống nhìn ra cơ hội.
Thông tin là nguyên liệu. Cơ hội là kết quả của một chuỗi dài hơn: lọc, đặt vào ngữ cảnh, kiểm tra độ tin cậy, hiểu nó quan trọng với ai, rồi hành động đủ sớm và đủ đúng.
Khi AI làm rẻ phần đầu của chuỗi này, rất nhiều người có thể cùng tiếp cận một lớp bề mặt gần giống nhau. Chính vì thế, phần còn lại của chuỗi mới đáng tiền hơn. Không phải vì nó mới xuất hiện, mà vì khi lớp đầu bị làm rẻ đi, chỗ còn tạo khác biệt buộc phải dồn xuống sâu hơn.
Nó dồn về bộ lọc. Không phải khả năng thấy thật nhiều, mà là khả năng bỏ qua phần lớn những thứ nghe cái nào cũng có vẻ hợp lý.
Nó dồn về ngữ cảnh. Một mẩu tin đúng vẫn có thể vô nghĩa nếu bạn không biết nó đứng ở đâu trong cấu trúc lớn hơn của thị trường.
Nó dồn về mạng lưới tin cậy. Không phải độ phủ. Mà là biết mình đang dựa vào ai, nguồn đó có lịch sử thế nào, và tín hiệu đã đi qua bao nhiêu lớp biến dạng.
Và nó dồn về khả năng thực thi. Biết một thứ trước người khác chưa đủ. Còn phải biến cái mình nhận ra thành hành động đúng trước khi cùng một câu chuyện bị hệ thống kể lại cho tất cả.
Cách đọc này không đúng như nhau ở mọi nơi. Nó đứng hơn ở những miền mà phần lớn tín hiệu đi qua không gian công khai, có thể bị tóm tắt, kể lại và tiêu hóa rất nhanh. Nếu lợi thế thật sự nằm ở dữ liệu riêng, phân phối riêng, network riêng hay dòng lệnh riêng, thì việc AI làm rẻ phần tóm tắt thông tin công khai chưa chắc đã chạm nhiều vào lõi lợi thế đó.
Vì vậy, nói AI đang dân chủ hóa tiếp cận thì đúng. Nhưng nói cơ hội vì thế cũng được chia đều hơn thì còn sớm.
Đúng là nhiều người hơn có thể dùng công cụ mạnh hơn để đọc, hỏi, viết và tổng hợp. Nhưng từ đó nhảy luôn sang kết luận rằng cơ hội cũng được san bằng hơn thì hơi nhanh. Vì dân chủ hóa tiếp cận không tự động biến thành dân chủ hóa phán đoán.
Đây không chỉ là một trực giác đẹp. Dữ liệu từ Anthropic cũng khiến mình muốn nghiêng về hướng đó một cách cẩn thận hơn. Economic Index tháng 3/2026 cho thấy augmentation tăng nhẹ, và người dùng có thời gian dùng lâu hơn thường đem các tác vụ giá trị cao hơn vào Claude, đồng thời có xác suất gợi được phản hồi tốt cao hơn. Bản thân báo cáo này cũng nói rõ ở đây có thể có hiệu ứng học dần, nhưng cũng có thể có tự chọn lọc và thiên lệch sống sót. Nó chưa khóa được một kết luận lớn. Nhưng ít nhất, nó hợp với một cách hiểu hẹp hơn: AI đang khuếch đại người đã có khung tốt, chứ chưa tự nó san bằng chênh lệch nhận thức.
Nếu vậy, khoảng cách đáng nhìn có thể không nằm đơn giản giữa người dùng AI và người không dùng AI. Nó có thể nằm giữa người có AI nhưng thiếu khung lọc, và người có AI cộng với khung lọc, ngữ cảnh và kỷ luật kiểm tra.
Chính chỗ chênh đó làm mình nghiêng về cách hiểu này hơn: AI có thể đang làm cơ hội đổi chỗ trú.
Nó không làm cơ hội biến mất. Nó không làm mọi người yếu đi như nhau. Nó chỉ có thể làm yếu đi một loại lợi thế cũ: lợi thế sống chủ yếu nhờ tiếp cận thông tin công khai nhanh hơn một chút.
Nếu luận điểm này đúng, cơ hội sẽ chảy nhiều hơn về tay những người kết hợp được công cụ AI với những thứ AI không tự cấp cho họ: miền hiểu biết sâu, mạng lưới tin cậy tốt, kỷ luật kiểm tra, và khả năng hành động trong lúc đám đông còn đang tiêu hóa lớp kể lại.
Nhìn theo hướng đó, câu hỏi “khi AI làm thông tin rẻ đi và chạy nhanh hơn, cơ hội sẽ chảy về tay ai?” có lẽ nên trả lời thế này:
Không hẳn là người thấy nhiều hơn. Cũng chưa chắc là người phản ứng nhanh hơn ở lớp bề mặt. Nó có thể chảy nhiều hơn về tay người biết tín hiệu nào nên bỏ qua, tín hiệu nào đáng đào sâu, và lúc nào phải quay lại nguồn thay vì tin luôn vào cảm giác mình đã hiểu rồi.
Luận điểm này sẽ yếu đi nếu AI không chỉ làm rẻ phần tóm tắt và kể lại, mà còn làm rẻ một cách khá đồng đều cả phần xác minh, cân trọng số và ra quyết định thực dụng. Nó cũng sẽ yếu đi nếu trong miền đang xét, lợi thế thật sự không nằm ở thông tin công khai ngay từ đầu, mà nằm ở data riêng, vốn, phân phối hay network mà AI chưa làm hàng hóa hóa được.
[Nguồn]
OECD, Initial policy considerations for generative artificial intelligence.
Anthropic, Anthropic Economic Index report: Learning curves.
Voir la traduction
Trong crypto, có những dự án nhìn rất đúng chuẩn. Giao diện sạch. Branding gọn. Backer đẹp. Người kể chuyện đủ tự tin. Và chính chỗ đó dễ làm mình nhầm. Thị trường không phải lúc nào cũng trả tiền cho chất lượng thật trước. Nhiều khi, nó trả tiền cho tín hiệu của chất lượng trước. Điều này không có gì lạ. Khi lõi còn khó kiểm tra, thị trường buộc phải bám vào thứ nhìn thấy được trước mắt. Nhưng không phải tín hiệu nào cũng đáng tin như nhau. Câu hỏi đáng hỏi không phải là: dự án này có signal không. Hầu như dự án nào cũng có. Câu hỏi đáng hỏi hơn là: Signal đó đang đại diện cho cái gì? Nó có gần với chất lượng thật không? Và một đội yếu muốn bắt chước nó thì phải trả giá đắt tới đâu? Nếu chi phí bắt chước thấp, thứ thị trường đang mua có thể vẫn chỉ là bề mặt của chất lượng.
Trong crypto, có những dự án nhìn rất đúng chuẩn.
Giao diện sạch. Branding gọn. Backer đẹp. Người kể chuyện đủ tự tin.
Và chính chỗ đó dễ làm mình nhầm.
Thị trường không phải lúc nào cũng trả tiền cho chất lượng thật trước.
Nhiều khi, nó trả tiền cho tín hiệu của chất lượng trước.
Điều này không có gì lạ.
Khi lõi còn khó kiểm tra, thị trường buộc phải bám vào thứ nhìn thấy được trước mắt.
Nhưng không phải tín hiệu nào cũng đáng tin như nhau.
Câu hỏi đáng hỏi không phải là: dự án này có signal không.
Hầu như dự án nào cũng có.
Câu hỏi đáng hỏi hơn là:
Signal đó đang đại diện cho cái gì?
Nó có gần với chất lượng thật không?
Và một đội yếu muốn bắt chước nó thì phải trả giá đắt tới đâu?
Nếu chi phí bắt chước thấp, thứ thị trường đang mua có thể vẫn chỉ là bề mặt của chất lượng.
0xdungbui
·
--
[D's Market #185] Vì sao thị trường thường trả tiền cho bề mặt của chất lượng trước?
Nhiều người ở thị trường này chắc từng gặp cảm giác đó.
Mình nhìn vào một dự án và thấy mọi thứ đều đúng chuẩn. Giao diện sạch. Bộ nhận diện gọn. Người kể chuyện đủ tự tin. Quỹ đứng sau đủ đẹp để chụp màn hình. Dòng thời gian cũng được sắp rất khéo. Tất cả tạo ra một cảm giác yên tâm, như thể dự án này đã được thị trường xác nhận phần nào rồi.
Nhưng nhìn thêm một lúc, mình bắt đầu thấy chỗ lệch.
Thứ đang hiện ra trước mắt có thể chưa phải là chất lượng. Nó có thể chỉ là bộ tín hiệu khiến chất lượng trông như đang ở đó.
Điểm này đáng nhìn vì nó không chỉ nói về một dự án cụ thể. Nó chạm vào cách thị trường vận hành khi thông tin còn thiếu. Không phải thị trường ngu. Cũng không phải cái gì trông đẹp cũng rỗng. Vấn đề là thị trường thường phải ra quyết định trước khi kiểm tra được chất lượng thật. Khi chưa nhìn thấy lõi, nó buộc phải bám vào thứ quan sát được trước.
Taleb có một ví dụ khá gắt để mở cửa vào chỗ này. Ông nói rằng nếu phải chọn giữa hai bác sĩ phẫu thuật đều đủ điều kiện, ta nên nghiêng về người trông ít giống “phiên bản Hollywood của bác sĩ phẫu thuật” hơn. Ý đó không chứng minh gì trực tiếp cho crypto. Nhưng nó chạm đúng một phản xạ rất quen của con người: ta dễ đọc bề ngoài như dấu hiệu của năng lực, rồi để phần còn lại đi theo.
Nhìn sang thị trường, câu hỏi sáng hơn. Khi hai bên không có cùng thông tin, một bên phải phát tín hiệu, và bên kia phải diễn giải tín hiệu đó để ra quyết định. Tổng quan kinh điển về signaling theory mô tả đúng bài toán đó, đồng thời nhắc khá rõ rằng trọng tâm của lý thuyết nằm ở tín hiệu có chi phí, còn các dạng giao tiếp rẻ hơn như cheap talk là một chuyện khác. Nói ngắn hơn, vấn đề không nằm ở chỗ có tín hiệu hay không. Vấn đề nằm ở chỗ tín hiệu đó đắt tới đâu để bắt chước, và nó nói được bao nhiêu về chất lượng thật.
Kéo logic này sang crypto, mình chỉ dám nói trong một phạm vi hẹp hơn. Ở nhiều ngách còn sớm, nhất là khi sản phẩm, dòng tiền thật, hay độ bền của incentive còn chưa lộ rõ, thị trường không thiếu tín hiệu. Thứ hiếm hơn thường là những tín hiệu vừa khó làm giả, vừa đủ gần với chất lượng thật.
Một giao diện đẹp có thể hữu ích. Nhưng nó tương đối rẻ để làm. Một narrative đi đúng trend có thể kéo được chú ý. Nhưng nó cũng tương đối rẻ để kể. Cảm giác “dự án này rất institutional” nhiều khi cũng có thể được dựng lên bằng một tổ hợp hình ảnh, ngôn ngữ và social proof quen thuộc.
Trong khi đó, những thứ gần với chất lượng thật hơn thường lộ ra chậm hơn. Người dùng có quay lại không. Incentive có tự cắn vào chính mình không. Đội ngũ có còn đứng ở đó khi giá không còn tăng không. Một hệ thống có còn chạy được khi phần thưởng đầu cơ yếu đi không. Những thứ đó không phải không thể giả. Nhưng thường khó dựng nhanh hơn bộ tín hiệu bề mặt.
Mình cần chặn lại ở đây một chút để bài không trượt sang chỗ quá tay.
Mình không nói tín hiệu bề mặt luôn vô nghĩa. Mình cũng không nói dự án polished thì kém hơn dự án thô ráp. Có những dự án rất polished và vẫn rất tốt. Cũng có những dự án nhìn thô nhưng lõi vẫn yếu. Chỗ cần tách không nằm ở đẹp hay xấu. Nó nằm ở mối liên hệ giữa tín hiệu với chất lượng thật. Một tín hiệu bề mặt vẫn có thể hữu ích. Nhưng nó chỉ đáng tin tới mức chi phí bắt chước nó đủ cao và mối liên hệ của nó với chất lượng thật đủ chặt.
Nhìn theo cách đó, câu chuyện ở crypto đỡ mơ hồ hơn nhiều.
Trong giai đoạn chất lượng thật chưa được xác minh, thị trường có thể không chỉ phản ứng với chất lượng. Nó còn phản ứng với khả năng phát ra những tín hiệu khiến người khác tin rằng chất lượng đang có ở đó.
Có một nghiên cứu tổng hợp về đầu tư venture trên 75 nghiên cứu thực nghiệm cho thấy nhà đầu tư thật sự không đọc các tín hiệu định tính theo cách trung tính tuyệt đối. Họ có thiên lệch trong cách cân các tín hiệu đó. Điều này không chứng minh crypto vận hành y hệt venture. Nhưng nó đỡ cho một điểm rộng hơn: khi phải đánh giá những thứ còn nhiều bất định, cách đọc tín hiệu của nhà đầu tư luôn có chọn lọc và có thiên lệch.
Đặt vào crypto, cơ chế đó hiện ra khá nhanh. Một dự án nhìn chuyên nghiệp dễ được giả định là đội ngũ cũng chuyên nghiệp hơn. Một founder kể chuyện mạch lạc dễ được giả định là hiểu sản phẩm sâu hơn. Một dự án có backer list mạnh dễ được giả định là đã qua một lớp kiểm định đáng kể hơn. Những bước nhảy này không phải lúc nào cũng sai. Nhưng chúng thường xảy ra trước khi dữ kiện thật kịp xuất hiện. Vì thế, ở giai đoạn sớm, chúng cũng dễ được trả tiền nhiều hơn mức phần lõi đang đỡ được.
Đó là lý do mình không thích nhìn hiện tượng này bằng giọng đạo đức. Nói thị trường bị lừa bởi vẻ ngoài nghe rất đã, nhưng hơi nông. Trong nhiều tình huống, thị trường buộc phải dùng proxy trước khi nó có thể kiểm tra phần lõi. Đó là phản ứng tự nhiên của một hệ thống thiếu thông tin.
Nhưng phản ứng đó không đúng mãi.
Có lúc signal bề mặt đủ để khởi động niềm tin. Nó kéo được thêm chú ý, thêm thanh khoản, thêm người kể tiếp câu chuyện. Nhưng tới lúc giá không còn tăng đều, thời gian chờ câu trả lời dài hơn, và việc tiếp tục tin vào câu chuyện trở nên tốn kém hơn, thị trường thường đổi câu hỏi. Nó không còn chỉ hỏi dự án này trông có đúng không. Nó bắt đầu hỏi thứ gì đang thật sự đỡ cho nó.
Khi câu hỏi đổi, giá trị của bộ proxy cũ cũng đổi theo.
Vì vậy, điều đáng hỏi khi nhìn một dự án crypto không phải chỉ là nó có signal hay không.
Cái đáng hỏi hơn là signal đó đang đại diện cho cái gì. Nó gần với chất lượng thật tới đâu. Và nếu một đội kém chất lượng muốn bắt chước nó, họ phải trả giá đắt tới mức nào.
Nếu chi phí bắt chước thấp, thì khả năng cao là thứ thị trường đang trả tiền cho vẫn mới chỉ là bề mặt của chất lượng.
#0xdungbui
Article
Voir la traduction
[D's Market #185] Vì sao thị trường thường trả tiền cho bề mặt của chất lượng trước?Nhiều người ở thị trường này chắc từng gặp cảm giác đó. Mình nhìn vào một dự án và thấy mọi thứ đều đúng chuẩn. Giao diện sạch. Bộ nhận diện gọn. Người kể chuyện đủ tự tin. Quỹ đứng sau đủ đẹp để chụp màn hình. Dòng thời gian cũng được sắp rất khéo. Tất cả tạo ra một cảm giác yên tâm, như thể dự án này đã được thị trường xác nhận phần nào rồi. Nhưng nhìn thêm một lúc, mình bắt đầu thấy chỗ lệch. Thứ đang hiện ra trước mắt có thể chưa phải là chất lượng. Nó có thể chỉ là bộ tín hiệu khiến chất lượng trông như đang ở đó. Điểm này đáng nhìn vì nó không chỉ nói về một dự án cụ thể. Nó chạm vào cách thị trường vận hành khi thông tin còn thiếu. Không phải thị trường ngu. Cũng không phải cái gì trông đẹp cũng rỗng. Vấn đề là thị trường thường phải ra quyết định trước khi kiểm tra được chất lượng thật. Khi chưa nhìn thấy lõi, nó buộc phải bám vào thứ quan sát được trước. Taleb có một ví dụ khá gắt để mở cửa vào chỗ này. Ông nói rằng nếu phải chọn giữa hai bác sĩ phẫu thuật đều đủ điều kiện, ta nên nghiêng về người trông ít giống “phiên bản Hollywood của bác sĩ phẫu thuật” hơn. Ý đó không chứng minh gì trực tiếp cho crypto. Nhưng nó chạm đúng một phản xạ rất quen của con người: ta dễ đọc bề ngoài như dấu hiệu của năng lực, rồi để phần còn lại đi theo. Nhìn sang thị trường, câu hỏi sáng hơn. Khi hai bên không có cùng thông tin, một bên phải phát tín hiệu, và bên kia phải diễn giải tín hiệu đó để ra quyết định. Tổng quan kinh điển về signaling theory mô tả đúng bài toán đó, đồng thời nhắc khá rõ rằng trọng tâm của lý thuyết nằm ở tín hiệu có chi phí, còn các dạng giao tiếp rẻ hơn như cheap talk là một chuyện khác. Nói ngắn hơn, vấn đề không nằm ở chỗ có tín hiệu hay không. Vấn đề nằm ở chỗ tín hiệu đó đắt tới đâu để bắt chước, và nó nói được bao nhiêu về chất lượng thật. Kéo logic này sang crypto, mình chỉ dám nói trong một phạm vi hẹp hơn. Ở nhiều ngách còn sớm, nhất là khi sản phẩm, dòng tiền thật, hay độ bền của incentive còn chưa lộ rõ, thị trường không thiếu tín hiệu. Thứ hiếm hơn thường là những tín hiệu vừa khó làm giả, vừa đủ gần với chất lượng thật. Một giao diện đẹp có thể hữu ích. Nhưng nó tương đối rẻ để làm. Một narrative đi đúng trend có thể kéo được chú ý. Nhưng nó cũng tương đối rẻ để kể. Cảm giác “dự án này rất institutional” nhiều khi cũng có thể được dựng lên bằng một tổ hợp hình ảnh, ngôn ngữ và social proof quen thuộc. Trong khi đó, những thứ gần với chất lượng thật hơn thường lộ ra chậm hơn. Người dùng có quay lại không. Incentive có tự cắn vào chính mình không. Đội ngũ có còn đứng ở đó khi giá không còn tăng không. Một hệ thống có còn chạy được khi phần thưởng đầu cơ yếu đi không. Những thứ đó không phải không thể giả. Nhưng thường khó dựng nhanh hơn bộ tín hiệu bề mặt. Mình cần chặn lại ở đây một chút để bài không trượt sang chỗ quá tay. Mình không nói tín hiệu bề mặt luôn vô nghĩa. Mình cũng không nói dự án polished thì kém hơn dự án thô ráp. Có những dự án rất polished và vẫn rất tốt. Cũng có những dự án nhìn thô nhưng lõi vẫn yếu. Chỗ cần tách không nằm ở đẹp hay xấu. Nó nằm ở mối liên hệ giữa tín hiệu với chất lượng thật. Một tín hiệu bề mặt vẫn có thể hữu ích. Nhưng nó chỉ đáng tin tới mức chi phí bắt chước nó đủ cao và mối liên hệ của nó với chất lượng thật đủ chặt. Nhìn theo cách đó, câu chuyện ở crypto đỡ mơ hồ hơn nhiều. Trong giai đoạn chất lượng thật chưa được xác minh, thị trường có thể không chỉ phản ứng với chất lượng. Nó còn phản ứng với khả năng phát ra những tín hiệu khiến người khác tin rằng chất lượng đang có ở đó. Có một nghiên cứu tổng hợp về đầu tư venture trên 75 nghiên cứu thực nghiệm cho thấy nhà đầu tư thật sự không đọc các tín hiệu định tính theo cách trung tính tuyệt đối. Họ có thiên lệch trong cách cân các tín hiệu đó. Điều này không chứng minh crypto vận hành y hệt venture. Nhưng nó đỡ cho một điểm rộng hơn: khi phải đánh giá những thứ còn nhiều bất định, cách đọc tín hiệu của nhà đầu tư luôn có chọn lọc và có thiên lệch. Đặt vào crypto, cơ chế đó hiện ra khá nhanh. Một dự án nhìn chuyên nghiệp dễ được giả định là đội ngũ cũng chuyên nghiệp hơn. Một founder kể chuyện mạch lạc dễ được giả định là hiểu sản phẩm sâu hơn. Một dự án có backer list mạnh dễ được giả định là đã qua một lớp kiểm định đáng kể hơn. Những bước nhảy này không phải lúc nào cũng sai. Nhưng chúng thường xảy ra trước khi dữ kiện thật kịp xuất hiện. Vì thế, ở giai đoạn sớm, chúng cũng dễ được trả tiền nhiều hơn mức phần lõi đang đỡ được. Đó là lý do mình không thích nhìn hiện tượng này bằng giọng đạo đức. Nói thị trường bị lừa bởi vẻ ngoài nghe rất đã, nhưng hơi nông. Trong nhiều tình huống, thị trường buộc phải dùng proxy trước khi nó có thể kiểm tra phần lõi. Đó là phản ứng tự nhiên của một hệ thống thiếu thông tin. Nhưng phản ứng đó không đúng mãi. Có lúc signal bề mặt đủ để khởi động niềm tin. Nó kéo được thêm chú ý, thêm thanh khoản, thêm người kể tiếp câu chuyện. Nhưng tới lúc giá không còn tăng đều, thời gian chờ câu trả lời dài hơn, và việc tiếp tục tin vào câu chuyện trở nên tốn kém hơn, thị trường thường đổi câu hỏi. Nó không còn chỉ hỏi dự án này trông có đúng không. Nó bắt đầu hỏi thứ gì đang thật sự đỡ cho nó. Khi câu hỏi đổi, giá trị của bộ proxy cũ cũng đổi theo. Vì vậy, điều đáng hỏi khi nhìn một dự án crypto không phải chỉ là nó có signal hay không. Cái đáng hỏi hơn là signal đó đang đại diện cho cái gì. Nó gần với chất lượng thật tới đâu. Và nếu một đội kém chất lượng muốn bắt chước nó, họ phải trả giá đắt tới mức nào. Nếu chi phí bắt chước thấp, thì khả năng cao là thứ thị trường đang trả tiền cho vẫn mới chỉ là bề mặt của chất lượng. #0xdungbui

[D's Market #185] Vì sao thị trường thường trả tiền cho bề mặt của chất lượng trước?

Nhiều người ở thị trường này chắc từng gặp cảm giác đó.
Mình nhìn vào một dự án và thấy mọi thứ đều đúng chuẩn. Giao diện sạch. Bộ nhận diện gọn. Người kể chuyện đủ tự tin. Quỹ đứng sau đủ đẹp để chụp màn hình. Dòng thời gian cũng được sắp rất khéo. Tất cả tạo ra một cảm giác yên tâm, như thể dự án này đã được thị trường xác nhận phần nào rồi.
Nhưng nhìn thêm một lúc, mình bắt đầu thấy chỗ lệch.
Thứ đang hiện ra trước mắt có thể chưa phải là chất lượng. Nó có thể chỉ là bộ tín hiệu khiến chất lượng trông như đang ở đó.
Điểm này đáng nhìn vì nó không chỉ nói về một dự án cụ thể. Nó chạm vào cách thị trường vận hành khi thông tin còn thiếu. Không phải thị trường ngu. Cũng không phải cái gì trông đẹp cũng rỗng. Vấn đề là thị trường thường phải ra quyết định trước khi kiểm tra được chất lượng thật. Khi chưa nhìn thấy lõi, nó buộc phải bám vào thứ quan sát được trước.
Taleb có một ví dụ khá gắt để mở cửa vào chỗ này. Ông nói rằng nếu phải chọn giữa hai bác sĩ phẫu thuật đều đủ điều kiện, ta nên nghiêng về người trông ít giống “phiên bản Hollywood của bác sĩ phẫu thuật” hơn. Ý đó không chứng minh gì trực tiếp cho crypto. Nhưng nó chạm đúng một phản xạ rất quen của con người: ta dễ đọc bề ngoài như dấu hiệu của năng lực, rồi để phần còn lại đi theo.
Nhìn sang thị trường, câu hỏi sáng hơn. Khi hai bên không có cùng thông tin, một bên phải phát tín hiệu, và bên kia phải diễn giải tín hiệu đó để ra quyết định. Tổng quan kinh điển về signaling theory mô tả đúng bài toán đó, đồng thời nhắc khá rõ rằng trọng tâm của lý thuyết nằm ở tín hiệu có chi phí, còn các dạng giao tiếp rẻ hơn như cheap talk là một chuyện khác. Nói ngắn hơn, vấn đề không nằm ở chỗ có tín hiệu hay không. Vấn đề nằm ở chỗ tín hiệu đó đắt tới đâu để bắt chước, và nó nói được bao nhiêu về chất lượng thật.
Kéo logic này sang crypto, mình chỉ dám nói trong một phạm vi hẹp hơn. Ở nhiều ngách còn sớm, nhất là khi sản phẩm, dòng tiền thật, hay độ bền của incentive còn chưa lộ rõ, thị trường không thiếu tín hiệu. Thứ hiếm hơn thường là những tín hiệu vừa khó làm giả, vừa đủ gần với chất lượng thật.
Một giao diện đẹp có thể hữu ích. Nhưng nó tương đối rẻ để làm. Một narrative đi đúng trend có thể kéo được chú ý. Nhưng nó cũng tương đối rẻ để kể. Cảm giác “dự án này rất institutional” nhiều khi cũng có thể được dựng lên bằng một tổ hợp hình ảnh, ngôn ngữ và social proof quen thuộc.
Trong khi đó, những thứ gần với chất lượng thật hơn thường lộ ra chậm hơn. Người dùng có quay lại không. Incentive có tự cắn vào chính mình không. Đội ngũ có còn đứng ở đó khi giá không còn tăng không. Một hệ thống có còn chạy được khi phần thưởng đầu cơ yếu đi không. Những thứ đó không phải không thể giả. Nhưng thường khó dựng nhanh hơn bộ tín hiệu bề mặt.
Mình cần chặn lại ở đây một chút để bài không trượt sang chỗ quá tay.
Mình không nói tín hiệu bề mặt luôn vô nghĩa. Mình cũng không nói dự án polished thì kém hơn dự án thô ráp. Có những dự án rất polished và vẫn rất tốt. Cũng có những dự án nhìn thô nhưng lõi vẫn yếu. Chỗ cần tách không nằm ở đẹp hay xấu. Nó nằm ở mối liên hệ giữa tín hiệu với chất lượng thật. Một tín hiệu bề mặt vẫn có thể hữu ích. Nhưng nó chỉ đáng tin tới mức chi phí bắt chước nó đủ cao và mối liên hệ của nó với chất lượng thật đủ chặt.
Nhìn theo cách đó, câu chuyện ở crypto đỡ mơ hồ hơn nhiều.
Trong giai đoạn chất lượng thật chưa được xác minh, thị trường có thể không chỉ phản ứng với chất lượng. Nó còn phản ứng với khả năng phát ra những tín hiệu khiến người khác tin rằng chất lượng đang có ở đó.
Có một nghiên cứu tổng hợp về đầu tư venture trên 75 nghiên cứu thực nghiệm cho thấy nhà đầu tư thật sự không đọc các tín hiệu định tính theo cách trung tính tuyệt đối. Họ có thiên lệch trong cách cân các tín hiệu đó. Điều này không chứng minh crypto vận hành y hệt venture. Nhưng nó đỡ cho một điểm rộng hơn: khi phải đánh giá những thứ còn nhiều bất định, cách đọc tín hiệu của nhà đầu tư luôn có chọn lọc và có thiên lệch.
Đặt vào crypto, cơ chế đó hiện ra khá nhanh. Một dự án nhìn chuyên nghiệp dễ được giả định là đội ngũ cũng chuyên nghiệp hơn. Một founder kể chuyện mạch lạc dễ được giả định là hiểu sản phẩm sâu hơn. Một dự án có backer list mạnh dễ được giả định là đã qua một lớp kiểm định đáng kể hơn. Những bước nhảy này không phải lúc nào cũng sai. Nhưng chúng thường xảy ra trước khi dữ kiện thật kịp xuất hiện. Vì thế, ở giai đoạn sớm, chúng cũng dễ được trả tiền nhiều hơn mức phần lõi đang đỡ được.
Đó là lý do mình không thích nhìn hiện tượng này bằng giọng đạo đức. Nói thị trường bị lừa bởi vẻ ngoài nghe rất đã, nhưng hơi nông. Trong nhiều tình huống, thị trường buộc phải dùng proxy trước khi nó có thể kiểm tra phần lõi. Đó là phản ứng tự nhiên của một hệ thống thiếu thông tin.
Nhưng phản ứng đó không đúng mãi.
Có lúc signal bề mặt đủ để khởi động niềm tin. Nó kéo được thêm chú ý, thêm thanh khoản, thêm người kể tiếp câu chuyện. Nhưng tới lúc giá không còn tăng đều, thời gian chờ câu trả lời dài hơn, và việc tiếp tục tin vào câu chuyện trở nên tốn kém hơn, thị trường thường đổi câu hỏi. Nó không còn chỉ hỏi dự án này trông có đúng không. Nó bắt đầu hỏi thứ gì đang thật sự đỡ cho nó.
Khi câu hỏi đổi, giá trị của bộ proxy cũ cũng đổi theo.
Vì vậy, điều đáng hỏi khi nhìn một dự án crypto không phải chỉ là nó có signal hay không.
Cái đáng hỏi hơn là signal đó đang đại diện cho cái gì. Nó gần với chất lượng thật tới đâu. Và nếu một đội kém chất lượng muốn bắt chước nó, họ phải trả giá đắt tới mức nào.
Nếu chi phí bắt chước thấp, thì khả năng cao là thứ thị trường đang trả tiền cho vẫn mới chỉ là bề mặt của chất lượng.
#0xdungbui
L'IA peut amincir les entreprises sans faire disparaître l'entreprise.\nCela peut sembler étrange, mais il suffit de diviser l'entreprise en 2 couches :\nCouche de coordination : trouver des partenaires, négocier, déléguer des tâches, suivre, traiter les erreurs\nCouche d'organisation : conserver les actifs, être au nom de, accorder des droits, enregistrer des engagements, assumer des responsabilités\nLa partie de l'IA qui ronge est d'abord la couche de coordination.\nSi l'IA rend la recherche, la négociation et l'exécution moins coûteuses, une partie du travail peut sortir de l'entreprise.\nMais une coordination moins chère n'a pas encore créé une nouvelle entité qui peut conserver des actifs, agir dans le cadre de droits clairs, et laisser une histoire suffisamment fiable pour que l'autre partie puisse s'y fier.\nC'est là que la blockchain commence à avoir un sens, si elle en a un.\nCe n'est pas comme "intelligence".\nMais comme une couche d'infrastructure mince pour la partie organisationnelle : conserver des actifs numériques, appliquer des règles, déléguer des actions, enregistrer des engagements.\nAinsi, la question pertinente à considérer n'est plus :\nL'IA peut-elle remplacer l'entreprise ?\nLa question plus pertinente est :\nquelles fonctions de l'entreprise deviennent moins chères au niveau de coordination, quelles fonctions peuvent être codées au niveau d'organisation, et quelles fonctions doivent rester avec la gouvernance traditionnelle ?
L'IA peut amincir les entreprises sans faire disparaître l'entreprise.\nCela peut sembler étrange, mais il suffit de diviser l'entreprise en 2 couches :\nCouche de coordination : trouver des partenaires, négocier, déléguer des tâches, suivre, traiter les erreurs\nCouche d'organisation : conserver les actifs, être au nom de, accorder des droits, enregistrer des engagements, assumer des responsabilités\nLa partie de l'IA qui ronge est d'abord la couche de coordination.\nSi l'IA rend la recherche, la négociation et l'exécution moins coûteuses, une partie du travail peut sortir de l'entreprise.\nMais une coordination moins chère n'a pas encore créé une nouvelle entité qui peut conserver des actifs, agir dans le cadre de droits clairs, et laisser une histoire suffisamment fiable pour que l'autre partie puisse s'y fier.\nC'est là que la blockchain commence à avoir un sens, si elle en a un.\nCe n'est pas comme "intelligence".\nMais comme une couche d'infrastructure mince pour la partie organisationnelle : conserver des actifs numériques, appliquer des règles, déléguer des actions, enregistrer des engagements.\nAinsi, la question pertinente à considérer n'est plus :\nL'IA peut-elle remplacer l'entreprise ?\nLa question plus pertinente est :\nquelles fonctions de l'entreprise deviennent moins chères au niveau de coordination, quelles fonctions peuvent être codées au niveau d'organisation, et quelles fonctions doivent rester avec la gouvernance traditionnelle ?
0xdungbui
·
--
[D's Market #184] L'IA érode la classe de coordination, la blockchain n'a de sens que dans la classe organisationnelle.
On parle souvent de l'entreprise comme d'un bloc. Mais dans l'histoire de l'IA et de la blockchain, cette vision obscurcit réellement le point de changement. Pour mieux voir, je veux le diviser en deux classes.
Une classe s'occupe de la coordination des tâches via des transactions : trouver des partenaires, négocier les termes, déléguer des tâches, suivre, corriger les erreurs, changer de côté si nécessaire. L'autre classe s'occupe de l'organisation de la transaction : qui est le nom, qui détient les actifs, qui a le pouvoir d'agir dans quelle mesure, et en cas de problème, où s'arrête la responsabilité. Je ne dis pas que Coase l'a séparé de cette manière. Je fais juste cette séparation pour mieux voir où l'IA et la blockchain interagissent.
Article
[D's Market #184] L'IA érode la classe de coordination, la blockchain n'a de sens que dans la classe organisationnelle.On parle souvent de l'entreprise comme d'un bloc. Mais dans l'histoire de l'IA et de la blockchain, cette vision obscurcit réellement le point de changement. Pour mieux voir, je veux le diviser en deux classes. Une classe s'occupe de la coordination des tâches via des transactions : trouver des partenaires, négocier les termes, déléguer des tâches, suivre, corriger les erreurs, changer de côté si nécessaire. L'autre classe s'occupe de l'organisation de la transaction : qui est le nom, qui détient les actifs, qui a le pouvoir d'agir dans quelle mesure, et en cas de problème, où s'arrête la responsabilité. Je ne dis pas que Coase l'a séparé de cette manière. Je fais juste cette séparation pour mieux voir où l'IA et la blockchain interagissent.

[D's Market #184] L'IA érode la classe de coordination, la blockchain n'a de sens que dans la classe organisationnelle.

On parle souvent de l'entreprise comme d'un bloc. Mais dans l'histoire de l'IA et de la blockchain, cette vision obscurcit réellement le point de changement. Pour mieux voir, je veux le diviser en deux classes.
Une classe s'occupe de la coordination des tâches via des transactions : trouver des partenaires, négocier les termes, déléguer des tâches, suivre, corriger les erreurs, changer de côté si nécessaire. L'autre classe s'occupe de l'organisation de la transaction : qui est le nom, qui détient les actifs, qui a le pouvoir d'agir dans quelle mesure, et en cas de problème, où s'arrête la responsabilité. Je ne dis pas que Coase l'a séparé de cette manière. Je fais juste cette séparation pour mieux voir où l'IA et la blockchain interagissent.
Quand les agents IA ne seront plus simplement des outils internes ordinaires, mais commenceront à rendre le coût d'utilisation du marché si bas qu'il réduit les frontières de l'entreprise ? L'IA peut transformer l'entreprise avant qu'elle ne remplace les travailleurs. Le point important n'est pas de savoir si l'IA est plus compétente que l'homme. Le point plus pertinent est : quand le marché deviendra suffisamment abordable, fiable et vérifiable pour remplacer une partie de la coordination que l'entreprise devait auparavant garder en interne. Pensez à un responsable des achats. Son travail ne se limite pas à demander des prix. Il doit trouver des fournisseurs, comparer les conditions, renégocier, suivre les livraisons, puis gérer les problèmes lorsqu'ils surviennent. Ce rôle existe en partie parce que l'utilisation du marché pour ces tâches reste coûteuse. Si l'agent IA ne fait que rendre les choses plus rapides, l'entreprise restera presque la même. Mais s'il peut comparer, négocier, suivre et vérifier à un coût suffisamment bas et stable, alors les frontières de l'entreprise commenceront à reculer. L'entreprise peut ne pas disparaître. Mais une partie d'elle peut simplement exister parce que le marché était auparavant trop cher à utiliser.
Quand les agents IA ne seront plus simplement des outils internes ordinaires, mais commenceront à rendre le coût d'utilisation du marché si bas qu'il réduit les frontières de l'entreprise ?
L'IA peut transformer l'entreprise avant qu'elle ne remplace les travailleurs.
Le point important n'est pas de savoir si l'IA est plus compétente que l'homme. Le point plus pertinent est : quand le marché deviendra suffisamment abordable, fiable et vérifiable pour remplacer une partie de la coordination que l'entreprise devait auparavant garder en interne.
Pensez à un responsable des achats. Son travail ne se limite pas à demander des prix. Il doit trouver des fournisseurs, comparer les conditions, renégocier, suivre les livraisons, puis gérer les problèmes lorsqu'ils surviennent.
Ce rôle existe en partie parce que l'utilisation du marché pour ces tâches reste coûteuse.
Si l'agent IA ne fait que rendre les choses plus rapides, l'entreprise restera presque la même. Mais s'il peut comparer, négocier, suivre et vérifier à un coût suffisamment bas et stable, alors les frontières de l'entreprise commenceront à reculer.
L'entreprise peut ne pas disparaître. Mais une partie d'elle peut simplement exister parce que le marché était auparavant trop cher à utiliser.
0xdungbui
·
--
[D's Market #183] Quand un agent AI brouille-t-il les frontières de l'entreprise?
Imaginez un responsable des achats dans une entreprise de production.
Il ne se contente pas de demander le prix. Il doit trouver un fournisseur, comparer les termes, suivre les livraisons, renégocier lorsque les conditions changent, puis traiter lorsque maillon ne respecte pas son engagement. Ce poste existe en partie parce que l'utilisation continue du marché pour ces tâches reste coûteuse.
Ronald Coase regarde l'entreprise depuis ce bon endroit. Son point de vue n'est pas que le marché est inutile. Ce qu'il veut dire, c'est que le mécanisme des prix n'est pas gratuit. Le fait même de chercher des prix, de négocier, de rédiger des contrats, de vérifier et de traiter les litiges représente un type de coût. Lorsque ces coûts deviennent suffisamment élevés, il est moins coûteux de faire certaines choses à l'intérieur de l'entreprise plutôt que par le marché. C'est une partie très importante de la façon dont il explique pourquoi les entreprises existent.
Article
[D's Market #183] Quand un agent AI brouille-t-il les frontières de l'entreprise?Imaginez un responsable des achats dans une entreprise de production. Il ne se contente pas de demander le prix. Il doit trouver un fournisseur, comparer les termes, suivre les livraisons, renégocier lorsque les conditions changent, puis traiter lorsque maillon ne respecte pas son engagement. Ce poste existe en partie parce que l'utilisation continue du marché pour ces tâches reste coûteuse. Ronald Coase regarde l'entreprise depuis ce bon endroit. Son point de vue n'est pas que le marché est inutile. Ce qu'il veut dire, c'est que le mécanisme des prix n'est pas gratuit. Le fait même de chercher des prix, de négocier, de rédiger des contrats, de vérifier et de traiter les litiges représente un type de coût. Lorsque ces coûts deviennent suffisamment élevés, il est moins coûteux de faire certaines choses à l'intérieur de l'entreprise plutôt que par le marché. C'est une partie très importante de la façon dont il explique pourquoi les entreprises existent.

[D's Market #183] Quand un agent AI brouille-t-il les frontières de l'entreprise?

Imaginez un responsable des achats dans une entreprise de production.
Il ne se contente pas de demander le prix. Il doit trouver un fournisseur, comparer les termes, suivre les livraisons, renégocier lorsque les conditions changent, puis traiter lorsque maillon ne respecte pas son engagement. Ce poste existe en partie parce que l'utilisation continue du marché pour ces tâches reste coûteuse.
Ronald Coase regarde l'entreprise depuis ce bon endroit. Son point de vue n'est pas que le marché est inutile. Ce qu'il veut dire, c'est que le mécanisme des prix n'est pas gratuit. Le fait même de chercher des prix, de négocier, de rédiger des contrats, de vérifier et de traiter les litiges représente un type de coût. Lorsque ces coûts deviennent suffisamment élevés, il est moins coûteux de faire certaines choses à l'intérieur de l'entreprise plutôt que par le marché. C'est une partie très importante de la façon dont il explique pourquoi les entreprises existent.
Le test le plus difficile pour un détenteur de cryptomonnaies ne commence souvent pas lors d'un krach brutal. Il commence quand rien ne se passe. Ni hausse soudaine, ni krach. Juste une période où le prix ne progresse plus régulièrement pour conforter vos convictions. Dans un marché haussier, une décision malavisée peut encore rapporter. Se précipiter pour acheter peut encore être payant. Un portefeuille fragile peut encore progresser grâce à la circulation générale des capitaux. C'est le piège. Les résultats à court terme peuvent confirmer les émotions. Ils ne confirment pas nécessairement la pertinence du choix. Lorsque le prix cesse de servir de support, la question n'est plus : est-ce que j'y crois encore ? Mais : sur quoi repose cette décision ? Des faits, des suppositions, des espoirs ou l'inertie ? Si vous pouvez expliquer simplement : ce que je détiens, pourquoi je le détiens, d'où pourrait provenir la valeur, et ce qui se passerait si je devais changer d'avis, alors cette conviction a encore des fondements. Si votre hésitation repose principalement sur un espoir vague ou sur la dynamique du cycle précédent, un marché atone révélera souvent cette faiblesse très rapidement. Un marché calme ne permet pas de trancher automatiquement. Mais il révèle souvent une réalité plus concrète : lorsque le prix ne confirme plus votre conviction, la raison qui vous pousse à conserver votre position est-elle toujours valable ?
Le test le plus difficile pour un détenteur de cryptomonnaies ne commence souvent pas lors d'un krach brutal.

Il commence quand rien ne se passe.

Ni hausse soudaine, ni krach. Juste une période où le prix ne progresse plus régulièrement pour conforter vos convictions.

Dans un marché haussier, une décision malavisée peut encore rapporter. Se précipiter pour acheter peut encore être payant. Un portefeuille fragile peut encore progresser grâce à la circulation générale des capitaux.

C'est le piège.

Les résultats à court terme peuvent confirmer les émotions. Ils ne confirment pas nécessairement la pertinence du choix.

Lorsque le prix cesse de servir de support, la question n'est plus : est-ce que j'y crois encore ?

Mais : sur quoi repose cette décision ?

Des faits, des suppositions, des espoirs ou l'inertie ?

Si vous pouvez expliquer simplement :

ce que je détiens,

pourquoi je le détiens,

d'où pourrait provenir la valeur,

et ce qui se passerait si je devais changer d'avis,

alors cette conviction a encore des fondements. Si votre hésitation repose principalement sur un espoir vague ou sur la dynamique du cycle précédent, un marché atone révélera souvent cette faiblesse très rapidement.

Un marché calme ne permet pas de trancher automatiquement.

Mais il révèle souvent une réalité plus concrète :

lorsque le prix ne confirme plus votre conviction, la raison qui vous pousse à conserver votre position est-elle toujours valable ?
0xdungbui
·
--
[D's Market #182] Lorsque le prix n'augmente plus, votre confiance en la détention peut-elle encore tenir ?
Cet article s'adresse à ceux qui détiennent des actifs selon des arguments à moyen ou long terme, sans viser les traders à court terme.
Ici, le « marché dormant » n'est pas un modèle technique fixe. Je l'utilise pour désigner la période où le prix n'augmente plus suffisamment longtemps pour confirmer continuellement la confiance des détenteurs. La « confiance des détenteurs » n'est également pas un sentiment d'appréciation pour un actif. C'est la raison pour laquelle vous continuez à le conserver lorsque les récompenses à court terme du prix commencent à diminuer.
Article
[D's Market #182] Lorsque le prix n'augmente plus, votre confiance en la détention peut-elle encore tenir ?Cet article s'adresse à ceux qui détiennent des actifs selon des arguments à moyen ou long terme, sans viser les traders à court terme. Ici, le « marché dormant » n'est pas un modèle technique fixe. Je l'utilise pour désigner la période où le prix n'augmente plus suffisamment longtemps pour confirmer continuellement la confiance des détenteurs. La « confiance des détenteurs » n'est également pas un sentiment d'appréciation pour un actif. C'est la raison pour laquelle vous continuez à le conserver lorsque les récompenses à court terme du prix commencent à diminuer.

[D's Market #182] Lorsque le prix n'augmente plus, votre confiance en la détention peut-elle encore tenir ?

Cet article s'adresse à ceux qui détiennent des actifs selon des arguments à moyen ou long terme, sans viser les traders à court terme.
Ici, le « marché dormant » n'est pas un modèle technique fixe. Je l'utilise pour désigner la période où le prix n'augmente plus suffisamment longtemps pour confirmer continuellement la confiance des détenteurs. La « confiance des détenteurs » n'est également pas un sentiment d'appréciation pour un actif. C'est la raison pour laquelle vous continuez à le conserver lorsque les récompenses à court terme du prix commencent à diminuer.
Plus je vois d'applications nouvelles, plus j'ai un sentiment plus clair : la surface du produit devient moins rare. L'IA ne fait pas nécessairement que l'application perde sa valeur d'utilisation immédiatement. Mais elle peut faire en sorte que l'application perde sa valeur de signal plus tôt. Auparavant, le simple fait d'avoir une application fonctionnelle, avec une interface correcte et un flux fluide, suffisait à faire gagner des points sur le marché. Cela ne prouvait pas toute la valeur. Mais cela montrait que le projet avait surmonté une certaine friction pour transformer une idée en produit. Lorsque l'IA rend cette couche plus facile à construire, ce signal s'affaiblit. Et c'est ici que la crypto commence à devenir désagréable. Certaines tokens étaient soutenues en partie par le sentiment "nous avons un produit". Mais si la partie visible par les utilisateurs peut maintenant être construite assez rapidement, le marché va poser des questions plus approfondies : Cette token est-elle ancrée à quelque chose de plus difficile à reproduire que cette application elle-même ? Si derrière se trouvent la liquidité, la distribution, la confiance, les données, ou le droit d'accéder aux flux d'argent, l'histoire peut encore tenir. Mais si l'application n'est principalement qu'une couche de présentation du récit, alors l'IA peut rendre plus visible l'écart entre la surface et le noyau. La question à venir n'est peut-être plus : ce projet a-t-il une application ? Mais plutôt : si l'application n'est plus rare, qu'est-ce qui est derrière elle qui reste suffisamment rare pour soutenir la valeur du token ? 👉 [D's Market 181](https://www.binance.com/vn/square/post/309222350323889?sqb=1)
Plus je vois d'applications nouvelles, plus j'ai un sentiment plus clair : la surface du produit devient moins rare.
L'IA ne fait pas nécessairement que l'application perde sa valeur d'utilisation immédiatement. Mais elle peut faire en sorte que l'application perde sa valeur de signal plus tôt.
Auparavant, le simple fait d'avoir une application fonctionnelle, avec une interface correcte et un flux fluide, suffisait à faire gagner des points sur le marché. Cela ne prouvait pas toute la valeur. Mais cela montrait que le projet avait surmonté une certaine friction pour transformer une idée en produit.
Lorsque l'IA rend cette couche plus facile à construire, ce signal s'affaiblit.
Et c'est ici que la crypto commence à devenir désagréable.
Certaines tokens étaient soutenues en partie par le sentiment "nous avons un produit". Mais si la partie visible par les utilisateurs peut maintenant être construite assez rapidement, le marché va poser des questions plus approfondies :
Cette token est-elle ancrée à quelque chose de plus difficile à reproduire que cette application elle-même ?
Si derrière se trouvent la liquidité, la distribution, la confiance, les données, ou le droit d'accéder aux flux d'argent, l'histoire peut encore tenir.
Mais si l'application n'est principalement qu'une couche de présentation du récit, alors l'IA peut rendre plus visible l'écart entre la surface et le noyau.
La question à venir n'est peut-être plus : ce projet a-t-il une application ?
Mais plutôt : si l'application n'est plus rare, qu'est-ce qui est derrière elle qui reste suffisamment rare pour soutenir la valeur du token ?

👉 D's Market 181
Article
[D's Market #181] Quand les applications ne sont plus rares, le marché posera une question plus difficile sur le tokenIl y a une sensation que je rencontre de plus en plus en regardant de nouvelles applications. Ce n'est pas vraiment "ceci est bien". Ce n'est pas non plus "l'IA est vraiment effrayante". Cela ressemble plus à un murmure : la partie que je vois ici n'est plus aussi difficile à construire qu'avant. Cette sensation ne vient pas de nulle part. OpenAI a intégré des applications directement dans ChatGPT. GitHub Spark décrit assez clairement que les utilisateurs peuvent parler en langage naturel pour recevoir une application web et la déployer avec moins de friction qu'auparavant. Replit suit également la même direction : passer de la description verbale à une application ou un site web fonctionnel.

[D's Market #181] Quand les applications ne sont plus rares, le marché posera une question plus difficile sur le token

Il y a une sensation que je rencontre de plus en plus en regardant de nouvelles applications.
Ce n'est pas vraiment "ceci est bien". Ce n'est pas non plus "l'IA est vraiment effrayante".
Cela ressemble plus à un murmure : la partie que je vois ici n'est plus aussi difficile à construire qu'avant.
Cette sensation ne vient pas de nulle part. OpenAI a intégré des applications directement dans ChatGPT. GitHub Spark décrit assez clairement que les utilisateurs peuvent parler en langage naturel pour recevoir une application web et la déployer avec moins de friction qu'auparavant. Replit suit également la même direction : passer de la description verbale à une application ou un site web fonctionnel.
Dans la crypto, il y a un effet de levier, ce qui gâche souvent le long terme ne réside pas dans la première erreur. Nous aimons raconter des histoires de comptes brûlés comme des défauts de caractère : avidité, manque de discipline, inexpérience. Ce récit n'est pas faux. Mais il manque une moitié. L'autre moitié réside dans la structure du jeu. Dans les contrats à terme perpétuels et les positions facilement liquidables, une erreur initiale ne reste souvent pas à sa taille initiale. L'effet de levier et la volatilité poussent les joueurs à prendre des décisions dans un état de plus en plus défavorable. D'une erreur d'analyse, on glisse vers une erreur de comportement. Puis d'une erreur de comportement, on glisse vers des blessures à long terme. C'est ça, la ruine. Ce n'est pas seulement une grosse perte. Mais c'est une perte de capital, une déformation psychologique, et ensuite la façon dont on fonctionne est complètement ruinée. Ainsi, le problème n'est pas seulement "l'effet de levier dangereux". Le problème est : il existe des structures de marché capables de transformer une erreur encore réparable en quelque chose qui coupe le long terme. Donc la question préalable n'est pas : combien cette opportunité peut-elle rapporter. Mais c'est : dans la partie du marché où je joue, quelle erreur n'est qu'une erreur, et quelle erreur sera amplifiée par la structure du jeu en ruine ?
Dans la crypto, il y a un effet de levier, ce qui gâche souvent le long terme ne réside pas dans la première erreur.
Nous aimons raconter des histoires de comptes brûlés comme des défauts de caractère : avidité, manque de discipline, inexpérience. Ce récit n'est pas faux. Mais il manque une moitié.
L'autre moitié réside dans la structure du jeu.
Dans les contrats à terme perpétuels et les positions facilement liquidables, une erreur initiale ne reste souvent pas à sa taille initiale. L'effet de levier et la volatilité poussent les joueurs à prendre des décisions dans un état de plus en plus défavorable. D'une erreur d'analyse, on glisse vers une erreur de comportement. Puis d'une erreur de comportement, on glisse vers des blessures à long terme.
C'est ça, la ruine.
Ce n'est pas seulement une grosse perte. Mais c'est une perte de capital, une déformation psychologique, et ensuite la façon dont on fonctionne est complètement ruinée.
Ainsi, le problème n'est pas seulement "l'effet de levier dangereux". Le problème est : il existe des structures de marché capables de transformer une erreur encore réparable en quelque chose qui coupe le long terme.
Donc la question préalable n'est pas : combien cette opportunité peut-elle rapporter.
Mais c'est : dans la partie du marché où je joue, quelle erreur n'est qu'une erreur, et quelle erreur sera amplifiée par la structure du jeu en ruine ?
Article
[D’s Market #180] Dans la crypto avec effet de levier, ce qui tue à long terme ne réside souvent pas dans la première erreurNous avons souvent raconté des histoires de comptes brûlés comme un problème de personnalité. À cause de l'avidité. À cause du manque de discipline. À cause de l'ignorance de ce que l'on fait. Ce récit n'est pas faux. Mais il fait perdre une moitié du problème. L'autre moitié réside dans la structure même du jeu. Cet article ne parle pas de toutes les façons de participer à la crypto de la même manière. Il s'applique le mieux à la partie avec effet de levier, surtout les contrats à terme perpétuels et les positions facilement liquidables. À ce stade, une erreur initiale qui semble encore réparable ne reste souvent pas à sa taille initiale. Elle est amplifiée.

[D’s Market #180] Dans la crypto avec effet de levier, ce qui tue à long terme ne réside souvent pas dans la première erreur

Nous avons souvent raconté des histoires de comptes brûlés comme un problème de personnalité. À cause de l'avidité. À cause du manque de discipline. À cause de l'ignorance de ce que l'on fait. Ce récit n'est pas faux. Mais il fait perdre une moitié du problème.
L'autre moitié réside dans la structure même du jeu.
Cet article ne parle pas de toutes les façons de participer à la crypto de la même manière. Il s'applique le mieux à la partie avec effet de levier, surtout les contrats à terme perpétuels et les positions facilement liquidables. À ce stade, une erreur initiale qui semble encore réparable ne reste souvent pas à sa taille initiale. Elle est amplifiée.
L'IA peut s'adapter à la crypto avant même l'homme. Ce n'est pas parce que "l'agent est un nouvel utilisateur." La véritable différence réside entre le logiciel qui ne fait que donner des suggestions et le logiciel qui a un budget et peut dépenser de manière autonome pour accomplir la tâche. La plupart des gens ignorent cette distinction. Ils entendent IA + paiement et pensent immédiatement à la crypto. Mais la plupart des agents d'aujourd'hui ne sont encore que des coordinateurs. Ils appellent des outils et répartissent les tâches. L'action économique réelle se trouve encore ailleurs. Ainsi, les appeler une nouvelle sorte d'utilisateur de crypto serait encore prématuré. Le seuil important est plus étroit : la capacité à dépenser. Lorsque le logiciel peut décider lui-même quand payer, la situation changera. À ce moment, la question n'est plus seulement "est-ce qu'il est assez intelligent ?" mais devient : comment conserve-t-il de l'argent, comment dépense-t-il, et comment d'autres systèmes peuvent-ils vérifier que le paiement a eu lieu pour que le processus puisse continuer ? Cela a moins d'importance lorsqu'un agent achète des biens physiques pour un utilisateur. Les systèmes centralisés peuvent encore être appropriés là-bas. C'est plus important lorsque le logiciel achète des entrées numériques directement au sein de la tâche elle-même. Pensez aux données, aux ressources de calcul, aux appels API, à l'accès aux outils. Ces petits paiements, répétés plusieurs fois, se produisent souvent entre des parties sans relation de compte commune. C'est là que l'onchain commence à devenir digne de considération, et non par défaut le bon choix. Même ainsi, ce n'est pas "L'IA va sauver la crypto." C'est plus étroit : la crypto peut s'adapter au logiciel en premier, là où l'argent doit faire partie de la logique, et non être une étape de paiement ajoutée à la fin.
L'IA peut s'adapter à la crypto avant même l'homme. Ce n'est pas parce que "l'agent est un nouvel utilisateur." La véritable différence réside entre le logiciel qui ne fait que donner des suggestions et le logiciel qui a un budget et peut dépenser de manière autonome pour accomplir la tâche.

La plupart des gens ignorent cette distinction. Ils entendent IA + paiement et pensent immédiatement à la crypto. Mais la plupart des agents d'aujourd'hui ne sont encore que des coordinateurs. Ils appellent des outils et répartissent les tâches. L'action économique réelle se trouve encore ailleurs.

Ainsi, les appeler une nouvelle sorte d'utilisateur de crypto serait encore prématuré. Le seuil important est plus étroit : la capacité à dépenser. Lorsque le logiciel peut décider lui-même quand payer, la situation changera.

À ce moment, la question n'est plus seulement "est-ce qu'il est assez intelligent ?" mais devient : comment conserve-t-il de l'argent, comment dépense-t-il, et comment d'autres systèmes peuvent-ils vérifier que le paiement a eu lieu pour que le processus puisse continuer ?

Cela a moins d'importance lorsqu'un agent achète des biens physiques pour un utilisateur. Les systèmes centralisés peuvent encore être appropriés là-bas. C'est plus important lorsque le logiciel achète des entrées numériques directement au sein de la tâche elle-même.

Pensez aux données, aux ressources de calcul, aux appels API, à l'accès aux outils. Ces petits paiements, répétés plusieurs fois, se produisent souvent entre des parties sans relation de compte commune. C'est là que l'onchain commence à devenir digne de considération, et non par défaut le bon choix.

Même ainsi, ce n'est pas "L'IA va sauver la crypto." C'est plus étroit : la crypto peut s'adapter au logiciel en premier, là où l'argent doit faire partie de la logique, et non être une étape de paiement ajoutée à la fin.
Connectez-vous pour découvrir d’autres contenus
Rejoignez la communauté mondiale des adeptes de cryptomonnaies sur Binance Square
⚡️ Suviez les dernières informations importantes sur les cryptomonnaies.
💬 Jugé digne de confiance par la plus grande plateforme d’échange de cryptomonnaies au monde.
👍 Découvrez les connaissances que partagent les créateurs vérifiés.
Adresse e-mail/Nº de téléphone
Plan du site
Préférences en matière de cookies
CGU de la plateforme